Bai hay mang ve

By Trần Như Đắc

25 NGÀY TRÊN ĐẤT NƯỚC MẶT TRỜI MỌC

( xin phep bac Dao cho em tai bai nay ve nha de cho chau Tran nhu Son dang o Nhat doc)

 

                                                                                     Nguyễn Anh Đào

 

Quá nửa đời người tôi chỉ quẩn quanh ở vùng đất trung du Vĩnh Phúc Phú Thọ với 14 năm dạy học ở rừng núi Lào Cai. Nếu không tham gia hoạt động sáng tác văn học với tư cách là một hội viên thì có lẽ cho đến khi về với đất tôi chỉ nhìn thấy bầu trời theo chiều dọc đất nước men theo hai bờ sông Hồng từ Hà Nội trở ngược.

Nhưng đời vốn hào phóng không đóng kín cửa đối với bất cứ ai. Năm 2000 khi đã ngoài 60 tuổi lần đầu tiên tôi ngồi xe lửa từ ga Hà Nội chạy về phía Nam vào Huế nhận giải thưởng của Tạp chí Sông Hương truyện ngắn "Nàng Hinh và những khúc Quan hoài". Tôi nói với các bạn trong ấy là lần đầu tiên tôi đến Huế. Có người không tin. "Anh viết về cung điện của triều Nguyễn và vua Minh Mệnh cùng  các cung nữ hay thế kia mà sao lại nói là chưa đến Huế?". Tôi chỉ biết cười.

Năm 2002 tôi được Hội VHNT Phú Thọ cho đi dự trại sáng tác ở Nha Trang và năm 2007 dự trại ở Đà Lạt khi vào xe đi dọc Tây Nguyên theo đường Hồ Chí Minh. Tan trại đoàn tổ chức đi xuống thành phố mang tên Bác rồi ra Vũng Tàu. Khi trở về thì theo dọc Quốc lộ 1. Vậy là phần lớn cảnh quan của đất nước núi non sông biển... tôi đã thu được vào trong tầm mắt hạn hẹp của mình. Chỉ còn miền Tây Nam Bộ là chưa đến được. Giá như Nhà thơ Bạch Dương ở Vĩnh Long chưa mất thì sớm muộn tôi cũng sẽ thực hiện được ước mơ. Vì tôi đã hẹn với anh ấy.

Năm 2008 trong một cuộc "Bắc du" đi Côn Minh Trung Quốc cũng chỉ là cưỡi ngựa xem hoa. Tháng 11 vừa rồi từ ngày 31 đến ngày 24 tôi mới thật sự trong một chuyến "xuất ngoại". Suốt thời gian ở thành phố Isahaya thuộc tỉnh Nagasaki nằm ở hòn đảo lớn thứ ba phía nam nước Nhật nơi gia đình con gái tôi đang sinh sống hầu như ngày nào tôi cũng "vi vu" rong ruổi trên đường đến thăm những danh lam thắng cảnh dự lễ hội vào siêu thị đi tàu thủy ra thăm vịnh đảo. Ăn đủ các món ăn của người Nhật trừ cá sống một thứ đặc sản nổi tiếng và rất đắt tiền.

Nhiều người muốn tôi kể về sự văn minh tiến bộ giàu có của đất nước Mặt Trời Mọc. Cái đó tôi không kể thì ai cũng biết vì nền kinh tế Nhật Bản đứng hàng thứ 3 trên thế giới. Nhật là nước tài trợ vốn ODA nhiều nhất cho Việt Nam. Người Nhật có nền văn minh và truyền thống văn hóa cũng như phong tục tập quán riêng của họ. Đưa ra sự so sánh hơn kém giữa ta và họ là không cần thiết. Học tập làm theo họ càng khó. Có thể khái quát một điều: Đất nước Nhật Bản chỉ có đồi núi và biển đảo nhà cửa và đường nhựa rất ít đồng ruộng sông suối. Người Nhật sạch sẽ trật tự và không bao giờ làm phiền người khác. Đó là nét nổi bật mà có lẽ ít dân tộc trên thế giới có được.

Nhân dịp này tôi xin gửi đến các bạn thân yêu những người vẫn thường ghé thăm blog "Người ven sông" của tôi một số hình ảnh (kèm lời giới thiệu) mà tôi "chớp" được một cách vụng về trên hòn đảo phía Nam của dải đất Phù Tang giống như một con cá sấu nổi lên giữa Thái Bình Dương như ôm lấy Á Lục bao la.

Máy bay cất cánh ở sân bay Nội Bài lúc 2 giờ ngày 31-11 hạ cánh xuống sân bay FUKUOKA lúc 7h45 giờ Nhật Bản (sớm hơn giờ VN 2 tiếng)

                          "Biếc xanh xanh biếc một màu

                   Trắng mây dưới cánh trên đầu trắng mây"

Con cháu ra đón bố mẹ ông bà trước cửa sân bay FUKOUKA

                                 Thăm núi lửa UNZEN

Núi lửa UNZEN cứ 100 năm lại phun lửa một lần. Hàng ngày khách đến tham quan rất đông.

Mỏ nước nóng bên cạnh núi lửa UNZEN có nhiệt độ trên 90 độ C người dân thường đem trứng đên luộc để bán cho du khách. Bên cạnh đó có một hành cung để gia đình Nhật Hoàng nghỉ ngơi khi đến tắm.

                   Gia đình Nhật Hoàng Hakihito (Ảnh tư liệu)

Thăm Công viên Hòa Bình ở thành phố NAGASAKI nơi ghi lại dấu tích Mỹ ném bom nguyên tử trong cuối Đại chiến thế giới thứ II. Bức tượng lớn người đàn ông một ngón tay chỉ lên trời ý nói: Bom nguyên tử Mỹ đã ném xuống đây một cánh tay giơ ngang kêu gọi loài người hãy ngăn chặn chiến tranh bảo vệ hòa bình.

 

Xung quanh công viên là tượng đài của các nước nói lên khát vọng hòa bình phản đối chiến tranh. Tôi tìm trong số gần 100 tượng đài của các nước có của Mỹ Nga Trung Quốc Pháp Đức... nhưng chưa thấy của Việt Nam

Trước cổng Bảo tàng cạnh công viên Hòa Bình nơi lưu giữ chứng tích về thảm họa do bom nguyên tử của Mỹ ném xuống NAGASAKI ngày 8 - 9 năm 1945.

Bức ảnh trong viện bảo tàng gây xúc động đối với mọi người: Một em bé địu trên lưng đứa em nhỏ của nó đứng ngóng đợi bố mẹ về. Nhưng bố mẹ của em đã bị bom nguyên tử của Mỹ giết chết. Và đứa em nhỏ hình như cũng đã chết trên lưng anh nó.

                                   Thăm một ngôi đền

Đạo chính thống ở Nhật Bản là thần đạo. Những pho tượng thần thường đặt bên ngoài ngôi đền

                                         Lễ hội Aoi

                                      Thăm biển đảo

                               Ăn hàu và cua biển nướng

                               Lá xanh lá đỏ chen nhau

                   Rừng phong thu đã nhuốm màu Phù Tang

                              Anh đào trụi lá xếp hàng

                     Đợi mùa xuân đến nở toang cánh hồng

               Ngôi nhà truyền thống của người Nhật ở nông thôn

                                    Thiếu nữ Nhật

                                     Cô dâu Nhật

                                  Mẹ con bà cháu

Chiều ngày 24-11/2009 về đến sân bay Nội Bài. Các con và học trò (Thanh Vĩnh) đi đón

More...

Tam su con trai dang o Nhat khi xem Blog cua Bo

By Trần Như Đắc

Đăng ngày: 03:30 20-09-2010 Thư mục: Tổng hợp 

 

            Đêm không ngủ!


nam mai khong ngu duoc chot nho toi bo minh cung co blog nen search thu xem.tinh co the nao lai doc duoc bai viet cua bac nha van Nguyen Anh Dao viet ve bo.tu nhien thay thuong bo thuong me qua.chi muon duoc ve ngay viet nam va don bo me xuong ha noi o cung de duoc gan gui duoc cham soc .xa nha di hoc tu nam 2000 den nay cung da chuc nam troi qua roi.thoi gian o gan va phung duong bo me qua it.ban biu voi viec hoc hanh roi ra truong di lam hang thang ve tham bo me duoc mot hai lan nen cung khong hieu duoc nhieu tam tu tinh cam cua bo me.cu nghi den canh hai cu o nha cham soc nhau (noi la the nhung qua thuc chi co bo cham soc me boi me dang bi benh) la lai rot nuoc mat.cac chi o gan that nhung moi nguoi deu co gia dinh rieng .cung khong thuong xuyen cham lo cho cac cu duoc.du sao cung that may bo van khoe de co the cham duoc cho me.va cac cu luong cung cao nen ve kinh te cung khong phai lo lang gi.Nhieu khi nhin thay canh bo cham soc cho me moi thay tinh yeu cua cac cu danh cho nhau lon den muc do nao.dam cuoi bac cua bo me da qua roi mong sao cac cu van khoe cho den khi ki niem dam cuoi vang.khi do nhat dinh minh se to chuc cho cac cu that chu dao.nhung tuong truoc khi di nhat minh da lap gia dinh de co the co nguoi thay minh cham soc bo me nhung minh vo duyen quan.chac bo me mong minh lay vo lam.cu nhin thay bo phan chan khi 2 ben gia dinh gap mat nhau la minh lai thay vui.gio nghi lai thay minh that ich ki ca voi bo me va cac nguoi minh yeu nua.nhung bo me ah con  se co gang song tot va se co mot gia dinh hanh phuc de don bo me ve o voi con .khi do ca nha ta se  thanh mot gia dinh tron ven.that tuyet voi phai khong bo me.   gui Bo me may buc anh con o Nhat :

             

   

con Tran nhu Son sang Nhat lan 2 ngay 17-8-2010

More...

NHA VAN NGUYEN BAC SON

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

NHÀ VĂN NGUYỄN BẮC SƠN

NHÂN ÁI VÀ BÌNH DỊ

 

Nhà văn nguyễn bắc Sơn sau khi cho ra mắt tiểu thuyết đầu tay LUẬT ĐỜI VÀ CHA CON thì nổi tiếng.Báo chí viết bài bình luận phỏng vấn rất nhiều chủ yếu là khen ngợi.Liền sau đó hãng phim truyện truyền hình Việt nam dựng thành phim "Luật đời" 26 tập được khán giả nhiệt tình đón nhận và bình chọn là phim truyền hình hay nhất năm 2007.Tiểu thuyết còn được tái bản tới 6 lần được giải thưởng của uỷ ban toàn quốc LH các hội VHNT Việt nam.

          Nhà văn Phạm ngọc Tiến viết trên báo Văn nghệ: "Văn đàn năm 2005 có một số sự kiện trong đó có "Luật đời và Cha con" hai mươi năm trước có Nguyễn mạnh Tuấn với "Cù lao Chàm" bây giờ Nguyễn bắc Sơn có "Luật đời và cha con"(VN 1-1-2006).Chủ tịch hội nhà văn Việt nam nhà thơ Hữu Thỉnh thì viết : "Các nhà tiểu thuyết cần xông thẳng vào những vấn đề nóng bỏng thậm chí có thể là mạo hiểm của cuộc sống hiện đại.Luật đời và cha con đã thành công về mặt thể loại".Nhà phê bình văn học Lê quang Trang thì viết "Thành công đáng chú ý nhất của Luật đời và cha con là tác giả dũng cảm và sắc sảo trong việc phô bày các vấn đề xã hội thông qua hình tượng nghệ thuật để nêu những bất cập của cơ chế nêu độ vênh gĩữa lý luận và thực tiễn đời sống"...

 

          Năm 2008 Nguyễn bắc Sơn lại cho ra tiếp tiểu thuyết "LỬA ĐẮNG" và lần này hiệu ứng của nó lại còn cao hơn cả "Luật đời và cha con".Bởi vì "Lửa đắng" vẫn tiếp tục dòng cảm hứng tiểu thuyết luận đề mổ xẻ trực diện những vấn đề liên quan đến quá trình đổi mới toàn diện trong xã hội.Những vấn đề "Lửa đắng" đặt ra gai góc mà hấp dẫn.Lần đầu tiên trong tiểu thuyết Việt nam xuất hiện những nhân vật là những người lãnh đạo cao nhất của đất nước như "Tổng bí thư" hay nhân vật "Cụ" tác phẩm bạo tay gai góc đến mức phải qua tới 7 nhà xuất bản từ Nam ra Bắc rồi mới ra mắt được. "Lửa đắng" có thể coi là một tiểu thuyết chính trị"(Phạm xuân Nguyên) "Bằng trực cảm tiên tri nhà văn dự báo những gì chưa tới nhưng sẽ tới"(Vũ duy Thông).Là tiểu thuyết chính trị nhưng với tài năng của mình Nguyễn băc Sơn đã viết rất hấp dẫn lôi cuốn đọc hết 600 trang sách nhưng không thấy chán gượng ép hoặc  lý luận sáo rỗng bởi hiện thực được tái hiện sinh động qua bút pháp tài hoa của nhà văn đặc biệt ông không né tránh những hiện tượng mà xưa nay vẫn cho là "Vùng cấm".Vốn sống của một nhà báo lâu năm của một người đã qua quản lý trong lĩnh vực báo chí văn nghệ đã đưa lại cho nhà văn Nguyễn bắc Sơn nhiều kinh nghiệm thực tiễn nhiều đúc kết bài học và nhất là nhiều sự kiện hiện tượng được ghi nhận và lý giải từ nhiều góc độ khác nhau.

          Nhà văn Nguyễn bắc Sơn tâm sự : "Điều tâm đắc của người viết là chủ đề ấy tư tưởng chủ đề ấy đã được thể hiện bằng tư duy tiểu thuyết bằng hình tượng ngôn ngữ tiểu thuyết có thể đọc liền mạch.Tức là có sức hấp dẫn của nó chứ không phải là những luận đề khô khan trong những bài báo" "Lửa đắng là cuốn tiểu thuyết viết về ngày hôm nay ở ngay dòng chảy chính của hiện thực trực tiếp có mặt ở những va đập kiến tạo ra nó cả những đổ vỡ hào sảng cả những kết tụ phũ phàng"(Vũ duy Thông)

 

* * *

          Cuộc đời và sự nghiệp của nhà văn Nguyễn bắc Sơn cũng có nhiều điều đáng nói.Ông quê ở Hà nội sinh ra ở Nam định kháng chiến chống Pháp gia đình ông tản cư lên Phú thọ ở xã Tân phong huyện Hạ hòa.Ở đây ngay từ tuổi thiếu niên ông đã tham gia đoàn thiếu nhi nghệ thuật Lưu hữu Phước       trong trại Thiếu nhi Bác Hồ biểu diễn múa hát phục vụ kháng chiến.Năm 1955 ông trở về Hà nội tốt nghiệp đại học Sư phạm năm 1962 trở thành thày giáo dạy Văn trườngTHPT Hoàn Kiếm trong 10 năm.Năm 1972 ông vào bộ đội tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước từ năm 1981 đến 1992 ông là phó hiệu trưởng trường Chu văn An danh tiếng được bổ nhiệm làm hiệu trưởng nhưng ông từ chối sau đó vui vẻ về làm trưởng phòng quản lý báo chí xuất bản của sở Văn hoá thông tin Hà nội bởi vì: "Nghề báo chí xuất bản gắn với sách vở chữ nghĩa" là niềm đam mê từ lâu của ông.Chính trong quãng thời gian 10 năm ở Sở Văn hoá thông tin Hà nội ông đã đến với thực tế đời sống cọ sát và va đập đến tận cùng với cuộc đời của một anh công chức ngành văn hoá chứng kiến nhiều sự kiện quan trọng trong tiến trình đổi mới của đất nước.cơ chế thị trường đang xuất hiện nhiều giá trị bị đảo lộn đời sống con người tư duy và bản lĩnh cũng phải đổi thay chóng mặt để thích ứng với thời cuộc vì thế có biết bao bi kịch đau đớn trong cái đời sống phức tạp ấy.Nguyễn bắc Sơn đã sống đến tận cùng cuộc sống đang sở hữu làm việc hết mình và tích lũy vốn sống hết mình.Ông đã không bỏ sót một chi tiết nhỏ cuả công việc mới mẻ.Để tiếp cận và chiếm lĩnh được nó ông đã bỏ ra 5 năm nghiên cứu sau đó cho ra đời cuốn "Tản mạn với văn hoá thông tin-Tiểu luận và những bài báo".Với những đóng góp thiết thực và xây dựng ấy ông được mời tham gia tổ biên tập Văn kiện Đại hội Đảng bộ Thành phố Hà nội.Trước khi viết tiểu thuyết "Luật đời và cha con" từ năm 1998 ông đã xuất bản 11 đầu sách chủ yếu là truyện ngắn bút ký tiểu luận và những bài báo.

 

        

         Nha van Nguyen Bac Sơn va tac gia o trai viet Ho Tay thang9-2009

  Là một nhà văn đã nổi tiếng và được đánh giá cao trong văn học đương đại nhưng Nguyễn bắc Sơn sống rất bình dị nhân ái có thể nói đọc văn ông là thấy con người ông nhất là trong mảng truyện ngắn và bút ký ông là người thông minh hài hước nhưng lại có vẻ lành hiền tốt bụng.Tôi được biết ông từ lâu vì gia đình tôi cũng là dân Hà nội tản cư lên ở xã Tân phong(Hạ hoà Phú thọ) từ thời kháng chiến chống Pháp anh trai tôi là bạn của ông từ khi ông nổi tiếng tôi thấy nể sợ nên ít gặp ông nhưng ông lại rất thân mật năm 2008 ông gọi điện rủ tôi đến Vĩnh yên chơi thăm nghệ sĩ nhiếp ảnh Võ huy Cát là bạn học Đại học Sư phạm với ông năm 2009 ông lại đến chơi với tôi ở trại viết Tổng cục chính trị ông tặng sách cho tôi với lời tặng trân trọng chỉ có điều ông chẳng thích uống bia và hút thuốc làm tôi phải gánh hết phần  của ông.Hiện nay nhà văn ở số 11 Lạc long Quân một phố nhỏ ở cạnh Hồ Tây thơ mộng ông vẫn cần mẫn với ngòi bút.

 

                                                                                      Tháng 10-2010

More...

Thuong nho Nguyen Hy

By Trần Như Đắc

mal 0 false false false VI X-NONE X-NONE MicrosoftInternetExplorer4

NGUYỄN HỶ

Người đã "về qua giới hạn một vô cùng"

                                                                                Nguyễn Anh Đào

            Trung thu năm nay buồn!

Sáng nay 16 tháng 8 âm (23-9) bà con thôn Nỗ Lực xã Thụy Vân thành phố Việt Trì cùng bạn bè thơ văn đã bùi ngùi thương tiếc đưa tiễn Nhà thơ Nguyễn Hỷ về nơi an nghỉ vĩnh hằng. Anh đã "về qua giới hạn một vô cùng" như lời anh tâm niệm..

Cách đây ít lâu tôi có đến thăm anh ngồi với anh suốt một buổi sáng nghe anh đọc những bài thơ anh mới làm trong những ngày đi Trại sáng tác Tam Đảo. Có hôm anh dùng điện thoại đọc thơ cho tôi nghe có khi hàng nửa tiếng. Lúc đó có đâu ngờ trong người anh đang ủ bệnh rồi vội vã ra đi. Đành rằng cái từ "Ta về" trong bài "THƯƠNG" anh trở đi trở lại như nhắn gửi mọi người.

Anh đi như một ánh sao băng để lại những tia sáng tỏa ra từ lòng yêu thương vô bờ của một trái tim độ lượng và sâu nặgg tình nghĩa bạn bè.

"Ta về thương mối tình ta thơ dại

Thương mùa đông tê lạnh đến khôn cùng"

Anh đi "Dải chớp vắt ngang trời chiều để lại/ Cắp mảnh trăng thề hồn hiệp sĩ mênh mang". Anh đi nhưng hồn anh "hồn hiệp sĩ" vẫn mênh mang ở lại.

Nhớ anh tôi xin đưa lên trang Nhật ký điện tử cá nhân (blog) của mình bài tôi viết về anh khi anh còn khỏe.

Mong anh yên giấc ngàn thu!

 

 

             Cùng anh Nguyễn Hỷ trong những ngày ở Tam Đảo hè 2004

          

        NGUYỄN HỶ VÀ NHỮNG CÂU THƠ VÀNG ĐÁ

Cũng lâu lâu tôi lại mới có dịp đến thăm nhà thơ Nguyễn Hỷ ở xóm bờ sông thuộc xã Thụy Vân thành phố Việt Trì. Tôi gọi anh là nhà thơ đúng với thực chất của danh hiệu này cho dù anh chưa có tên trong tập kỷ yếu của Hội Nhà văn Việt Nam. Vì thơ anh đạt đến độ "nhuyễn" đủ sức lay động trái tim người đọc bởi những âm vang của thi tứ và khúc điệu của ngôn từ.

Thơ Nguyễn Hỷ không bộc trực một cách dễ dãi lại cũng không bí hiểm tới mức khó hiểu mà luôn đứng ở ranh giới giữa cái vô biên và sự giới hạn lấp loáng giữa hai bờ hư thực của một dòng sông với những tín hiệu vừa đủ cho người đọc lắng sâu cảm nhận. Nhưng lý giải một cách cặn kẽ thấu triệt thơ Nguyễn Hỷ không phải dễ. Người đọc chỉ có thể mơ hồ bằng cảm quan mà nhận biết cái hay của thơ anh như ta thưởng thức mùi dạ hương kỳ ảo mà không nhìn rõ cái khóm hoa khiêm nhường ấy nó khép nép ở góc nào trong khoảng vườn đêm thanh vắng.

Vẫn phong thái của một nghệ sĩ một trí thức làng đã ở vào tuổi dư thất thập Nguyễn Hỷ đó an nhiên và tự tại luôn coi cuộc đời như "bóng mỏng chân cầu" - (Bài Thị Mầu) như "phù vân một thoáng" - (Bài Lời cỏ). Tôi kính trọng Nguyễn Hỷ ở cái nhân cách của một kẻ sĩ suốt đời không chút bon chen không chạy theo danh vọng gác ngoài tai mọi tỵ hiềm đố kỵ...

Chưa vội rót rượu pha trà nhà thơ nhẹ nhàng lấy cho tôi xem phiến đá màu xanh cỡ vừa bằng tờ giấy khổ A4 anh vừa cho phép các con anh khắc vào đó bài "Thương". Bài thơ này có trong tập "Dải chớp vắt ngang trời" và "Con sóng tìm bờ" của tác giả từng được giải của Hội VHNT Vĩnh Phú được in trên Tuần báo Văn nghệ và một số báo tạp chí địa phương. Theo Nguyễn Hỷ đó là bài thơ mà anh tâm đắc nhất. Anh nói cả một đời thơ một đời người chỉ có mười hai câu của bài "Thương" là đáng khảm khắc vào bia đá để lại cho con cháu làm di bảo. Riêng tôi có cái duyên may gặp Nguyễn Hỷ được anh coi là bạn và "cho" thơ ngay từ đầu tôi cũng đã nhận ra cái chất đá chất vàng Nguyễn Hỷ trong bài "Thương" ấy.

                   "Ta về qua giới hạn một vô cùng

                   Thương những vì sao trong bình liu diu ngủ

                   Tựa ghế ngân hà đợi khách sang thăm

 

                   Ta về qua vô cùng xưa mông lung

                   Nghe gió rít chuyển mùa tun hút gọi

                   Đâu Tam tài Tứ tượng Lưỡng nghi ơi

 

                   Ta về thương một chuỗi dài năm tháng

                   Kiên nhẫn đếm có rạch ròi đen trắng

                   Thương mùa đông tê lạnh đến khôn cùng

 

                   Ta về thương mối tình ta thơ dại

                   Dải chớp vắt ngang trời chiều để lại

                   Cắp mảnh trăng thề hồn hiệp sỹ mênh mang.

                  

      Đứng đầu bốn khổ thơ là một kết cấu chủ - vị đơn giản: "Ta về" mà người đọc thường gặp đâu đó. "Ta về với mẹ ta thôi" - Đồng Đức Bốn - buồn thương và đau đớn; "Ta về ta nhớ những hoa cùng người" - Tố Hữu - bâng khuâng và lãng mạn. Còn "Ta về" của Nguyễn Hỷ nó như một cái cọc mốc đánh dấu giới hạn trong cuộc hành trình phiêu lãng của một đời người. Cuối cùng thì ta cũng phải về với chính ta sau những "chuỗi dài năm tháng" những "vô cùng xưa mông lung". Và ta còn lại cái gì? Thương! Chỉ thế thôi cũng đã là một sự viên mãn cho một kiếp người lận đận. Phải rồi! Ta "thương mối tình ta thơ dại". Thật quý biết bao cái tình thơ dại ấy! Thử hỏi trong mỗi chúng ta ai là người không có một mối tình để mà thương nhớ? Có nhiều đấy. Nhưng phải là cái mối tình thơ dại của "Thuở ban đầu"(1) dễ tin dễ yêu ấy nó mới trở thành vô giá mới kết đọng thành thơ. Lúc đó trước mắt ta là những thần tượng chói ngời. Ta ngưỡng vọng và tôn thờ để rồi ta cất cánh bay lên chín tầng mây có lúc tưởng mình như một vì sao bên dải Ngân Hà.

 


 

Hai người bạn già Nguyễn Hỷ và Nguyễn Như Miến vừa mới gặp nhau ngày nào.

Giờ "Ta về" lần lại chuỗi dài năm tháng mới nhìn rõ rạch ròi trắng đen của cuộc đời. Thì ra trong vũ trụ bao la ta chỉ là một "vì sao trong bình liu diu ngủ". Mọi ước mơ khát vọng đều không thoát ra khỏi quy luật chi phối nghiệt ngã của Tam tài Tứ tượng Lưỡng nghi(2)... Và trong cái vô cùng bao la của vũ trụ ấy luôn có giới hạn cho ta và cho mọi vật thể. Nhưng nhà thơ không nuối tiếc cái đã qua để rồi than khóc rên rỉ. Anh cũng không oán hận cuộc đời như tâm trạng một số người viết hồi ký về sự cả tin của mình khi xưa để rồi chửi đời chửi mình chối bỏ quá khứ. Anh hài lòng với nó chấp nhận nó và tìm lại cái thời xưa mông lung ấy và bắt gặp một "Dải chớp vắt ngang trời" lóe lên rồi vụt tắt để lại trong dáng chiều hình ảnh chàng hiệp sĩ nhưng tay không cầm khiên cầm dáo như chàng Đôn Kihôtê của Xécvăngtex hay vẫy vùng đội trời đạp đất như nhân vật Từ Hải "Gươm đàn nửa gánh non sông một chèo" của Nguyễn Du mà chàng hiệp sĩ của Nguyễn Hỷ tay "cắp mảnh trăng thề" mang dấu ấn xưa năm tháng. Cái mảnh trăng ấy nhẹ lắm thanh mảnh lắm nhưng cái "hồn hiệp sĩ" đúng hơn cái tình thương của chàng mới mênh mang bao trùm lên tất cả.

Sức nặng của bài thơ dồn lại ở câu cuối này đã làm nên giá trị để đời của thơ Nguyễn Hỷ. Câu thơ mập mạp làm sao khi dáng hình của thi sĩ thì thanh mảnh và gầy guộc! Thật vô lý nhưng không hiểu sao nhìn dáng hình anh lúc giao lưu bè bạn tôi cứ thấy nó hao hao giống chữ THƯƠNG viết theo lối thư pháp hiện nay.

----------------  

(1). Thơ Thế Lữ: "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy".

(2). Tam tài Tứ tượng Lưỡng nghi: như thiên địa nhân thời tiết bốn mùa âm dương ngũ hành... những yếu tố chi phối thế giới con người theo triết lý Phương Đông.

                                                                                                                                                      N. A. Đ

More...

Chao mung dai le 1000 nam Thang long Ha noi

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Thơ Nguyễn Bang

 

Lời Blogs: Nhân dịp đại lễ 1000 năm Thăng long-Hà nội anh Nguyễn Bang nguyên giám đốc Sở Địa chính Phú thọ một tác giả thơ trong CLB thơ Phú thọ có bài thơ

"Tản mạn Thu" xin Post lên đây để cùng thưởng thức

 

 

                             Tản mạn Thu

 

 

 

                            Đêm đất Tổ ngắm trăng thu tháng tám

                             Về đền Hùng tưởng nhớ bậc tiền nhân

                             Bốn ngàn năm lời ru đất nước

                             Một ngàn thu thương nhớ Thăng long

                             Trời thu xanh rợp cờ hoa Hà nội

                             Mặt hồ Gươm trăng nhảy nhót cùng thu

                             Mừng đại lễ nhớ mùa thu năm ấy

                             Bác đọc tuyên ngôn trong nắng Ba đình

 

                                                                   Thu 2010

                                             Nguyen Bang

                                                   

  anh anh Nguyen Bang Sa pa

More...

ky niem 50 nam thanh lap nganh kiem sat nhan dan

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Kỷ niệm 50 năm thành lập ngành Kiểm sát nhân dân

Có một viện KSQS Việt nam ở Lào

                                                           ĐAI TA TRAN KIM TRONG

 

 

Những năm cuối thập niên 70 đầu thập niên 80 của thế kỷ trước tôi công tác tại mặt trận 379 thuộc binh đoàn 678 quân tình nguyện Việt nam tại nước cộng hòa dân chủ nhân dân Lào. "Mặt trận" là một cấp tổ chức của quân đội ta gồm nhiều đơn vị thuộc các quân binh chủng hợp thành nhằm đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ tác chiến của một chiến dịch một hướng chiến trường mà ở đó đòi hỏi phải có sự phối thuộc hiệp đồng thống nhất chỉ huy cao.Chúng tôi thường nói đùa sao cấp trên "Khéo" chọn phiên hiệu đến thế những người yếu bóng vía mới nghe cái tên 379 đã thấy ớn lạnh: "Ba chìm bảy nổi chín lênh đênh" mà nhưng càng nghĩ càng thấy đây là một liệu pháp mạnh:Người lính tình nguyện đã mang trên mình cái ba chìm bảy nổi chín lênh đênh rồi thì còn xá gì gian khổ hy sinh và rồi chúng tôi lại thấy tự hào có đôi chút kiêu hùng được làm người lính mặt trận 379.

        Nhiệm vụ của mặt trận 379 chúng tôi hồi đó là phối hợp với các lực lượng vũ trang của bạn tác chiến trên hướng Bắc Lào gồm các tỉnh Phông xa lỳ U đôm xay Luông Nậm thà và Bo kẹo bảo vệ biên giới phía bắc nước bạn ngăn chặn sự xâm nhập của phản động lưu vong Lào và tiêu diệt các toán phỉ nội địa giúp bạn củng cố chính quyền cách mạng ổn định đời sống nhân dân và xây dựng lực lượng vũ trang.

          Đầu năm 1985 đang là đại đội trưởng đại đội tên lửa phòng không của mặt trận tôi được điều về ban Điều tra hình sự và sau một lớp bồi dưỡng nghiệp vụ ngắn hạn tại " Trường Cây xoan"(Cơ sở tập huấn bồi dưỡng nghiệp vụ của Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc phòng đặt tại làng Cót Hà nội) tôi được giao nhiệm vụ trợ lý Điều tra hình sự của Mặt trận.Ban Điều tra Hình sự mặt trận lúc đó ngoài tôi có đồng chí Trần như Đắc trưởng ban đồng chí Bùi hồng Bí trợ lý đồng chí Trường chiến sĩ liên lạc sang năm 1986 thêm đồng chí Đỗ trọng Công tốt nghiệp đại học cảnh sát về

        Cuối năm 1985 có quyết định thành lập viện kiểm sát quân sự mặt trận 379 đồng chí Trần như Đắc được bổ nhiệm làm viện trưởng cán bộ kiểm sát có đồng chí Nguyễn mạnh Hùng tốt nghiệp khóa 1 trường cao đẳng kiểm sát Hà nội cùng với đồng chí Lê đình Quảng người Nghệ an cán bộ trung đoàn công binh 538 được điều về.Ban điều tra hình sự lúc này đồng chí Bí làm trưởng ban cán bộ điều tra có tôi đồng chí Công và mới được điều thêm đồng chí Nguyễn minh Hoàn cán bộ ở đơn vị lên.

        Ban điều tra hình sự và Viện Kiểm sát quân sự Mặt trận tuy hai cơ quan nhưng chúng tôi cùng ở một nhà ăn cơm một mâm cùng nhau giải quyết các vụ án hình sự thật khó phân biệt rạch ròi việc nào của cơ quan điều tra việc nào là của Viện kiểm sát và một điều thú vị là tất cả đều được cán bộ chiến sĩ đơn vị gọi với cái tên vừa quen thuộc vừa kính nể là "Quân pháp mặt trận".

        Ngoài đồng chí Công và đồng chí Hùng được đào tạo cơ bản còn lại chúng tôi đều là sĩ quan các đơn vị chiến đấu qua các lớp tập huấn bồi dưỡng nghiệp vụ ngắn hạn mà trở thành cán bộ điều tra cán bộ kiểm sát chúng tôi đều trưởng thành từ những người lính chiến có kinh nghiệm bản lĩnh trong cuộc sống và nhất là lòng yêu nghề ý thức trách ngiệm trước công việc.Chúng tôi đã kết hợp hài hoà giữa kiến thức pháp luật của người được đào tạo cơ bản với kinh nghiệm vốn sống của người được nhiều năm lăn lộn với bộ đội nên hầu hết các vụ án dù phức tạp nghiêm trọng đến mấy cũng đều được giải quyết gọn.Từ khi có viện Kiểm sát quân sự mặt trận nhiều vụ án đã được đưa ra xét xử tại Toà án quân sự Quân khu 2 nhiều vụ việc phức tạp liên quan đến bộ đội với chính quyền và nhân dân bạn được giải quyết thấu lý đạt tình góp phần quan trọng trong việc tăng cường kỷ luật quân đội củng cố tình đoàn kết quốc tế Việt Lào nói chung mối quan hệ giữa các đơn vị thuộc mặt trận với chính quyền nhân dân Lào nơi đóng quân nói riêng.Do hoạt động có hiệu quả giải quyết được nhiều vụ án vụ việc quan trọng đồng chí thiếu tướng Nguyễn Ân tư lệnh mặt trận quyết định cấp cho "Quân pháp" một chiếc mô tô ba bánh...hỏng thật phấn khởi không gì bằng bởi vì trước đó mỗi khi đi giải quyết án ở các đơn vị cách xa hàng trăm cây số chúng tôi phải chờ ô tô mặt trận để xin đi ghé nếu không phải đi xe đạp đi bộ.Trong vòng một tháng nhờ sự giúp đỡ của các đồng chí thợ sửa chữa xe pháo chiếc xe ba bánh đã hoạt động được ghi nhớ sự kiện này đồng chí Đắc vốn người Hà nội hay văn chương đã làm câu thơ: "Từ ngày có Xít đờ ca - Cán bộ Quân pháp oai ra mấy lần".Được đồng chí Công đã được học lái xe ở trường cảnh sát hướng dẫn lại chỉ thời gian ngắn tất cả anh em đều biết lái xe thậm chí có người còn đi được trên hai bánh hoặc phanh gấp đổi hướng 180 độ chỉ có điều không ai có giấy phép lái xe.Từ khi có Xit đờ ca chúng tôi càng tích cực đi công tác về các đơn vị.Có nhiều cán bộ chỉ huy đề nghị lúc nào rảnh rỗi nhờ Quân pháp đánh xe xuống đơn vị để thị uy răn đe ngăn ngừa tội phạm.Cũng có lúc chúng tôi nhận lời và lúc nào cũng có cán bộ Kiểm sát cùng đi.Khi thấy xe Xit đơca của quân pháp đến lính gácvội vàng mở chắn xe đi thẳng vào đỗ xịch giữa sân sĩ quan Quân pháp nai nịt gọn gàng súng ngắn đeo hông lệnh bắt khám xét khống chỉ thủ sẵn trong cặp khóa số 8 lạnh lùng treo trên bánh xe dự phòng vừa đi vừa quan sát như cảnh báo cho mọi người:Quân pháp mặt trận luôn có mặt mọi lúc mọi nơi.

        Nói về chuyện làm án tôi nhớ lần ấy quân pháp mặt trận được báo tại trung đoàn 484 có một chiến sĩ bị dân Lào tố cáo trộm cắp một số đồ trang sức bằng bạc dân Lào kéo cả bản đến đơn vị nhận mặt được chiến sĩ nọ đòi trả lại tài sản và đòi phạt một con trâu năm hũ rượu cần.Tôi cán bộ điều tra và đồng chí Hùng cán bộ kiểm sát được giao giải quyết vụ án.Sau khi đến đơn vị chúng tôi cùng ba cán bộ trung đoàn gồm cán bộ dân vận cán bộ bảo vệ cán bộ tác chiến được hai cô gái Lào dẫn đường đi bộ đường rừng suốt từ sáng đến tối mịt thì đến bản người Lào nơi có tố cáo vụ trộm cắp.Trong ba ngày tôi và đồng chí Hùng nghiên cứu hiện trường dấu vết lấy lời khai người bị hại nhân chứng tìm hiểu các mối quan hệ điều kiện kinh tế của gia đình bị hại chúng tôi đi đến kết luận không có vụ  trộm cắp xảy ra.Vậy tại sao người dân Lào lại tố cáo bộ đội Việt nam? Tiếp tục đi sâu tìm hiểu đồng thời đề nghị trưởng bản và những người có uy tín động viên thuyết phục cuối cùng gia đình nọ thú nhận trong một lần bộ đội Việt nam trên đường làm nhiệm vụ nghỉ chân tại bản anh chiến sĩ nọ thấy người phụ nữ trẻ ở nhà một mình nên có lời nói cử chỉ đùa cợt trêu ghẹo khi người chồng về nghe vợ kể lại liền bàn nhau dựng chuyện tố cáo cho bõ tức.Sau khi được nghe phân tích về tình đoàn kết Việt Lào hai vợ chồng trẻ đã nhận ra đúng sai và vui vẻ trở lại.Còn chúng tôi phấn khởi vì đã làm rõ vụ việc trong một thời gian ngắn vụ việc này nếu không được giải quyết rất dễ dẫn đến phức tạp ảnh hưởng mối quan hệ quốc tế vì dân Lào thật thà đễ tin dễ bị kích động.Khi chia tay ra về trưởng bản đem rượu mời không biết vì uống rượu say hay vì mới sang Lào chưa thạo tiếng mà đồng chí Hùng vừa vẫy tay vừa chào ông trưởng bản thật to "Phò bay lục nơ"(Bố đi con nhá) trong khi đúng ra phải chào "Lục bay Phò nơ"(Con đi bố nha) làm chúng tôi cười đau cả bụng còn ông trưởng bản già và dân Lào thì trố mắt ngạc nhiên đến khi hiểu ra họ cũng phá lên cười nụ cười thông cảm đoàn kết thân thiện.

        Một vụ án khác ghi đậm vai trò của viện kiểm sát mà tôi nhớ mãi.Khoảng 8 giờ tối một ngày giữa năm 1986 tại đại đội sửa chữa vũ khí của mặt trận lợi dụng lúc đơn vị đang sinh hoạt kẻ gian đột nhập lấy cắp chiếc hòm của đồng chí quản lý trong đó có sổ sách giấy tờ và 7500 kíp tiền Lào(tương đương 7 chỉ vàng).Đơn vị tổ chức mai phục đến khoảng11 giờ đêm thì phát hiện một chiến sĩ của đơn vị bạn đóng quân gần đó đi qua đưa vào đơn vị tra hỏi người này nhận đã lấy cắp nhưng không chỉ được nơi dấu tiền.Vụ án được chuyển cho cơ quan điều tra và đồng chí Nguyễn minh Hoàn được giao thụ lý.Suốt một tháng trời làm việc bị can vẫn một mực khai nhận tội và lời khai rất có cơ sở chỉ có điều đồng chí Hoàn nhiều lần đưa bị can đi lấy tiền đang cất dấu trong rừng theo lời khai nhưng đều không có.Đã có ý kiến đề nghị kết thúc điều tra chuyển viện kiểm sát truy tố sau đó đồng chí Hoàn được cử đi công tác về Việt nam vụ án được giao cho tôi đồng thời viện kiểm sát cũng tăng cường cán bộ cùng nghiên cứu giải quyết vụ án.Được sự chỉ đạo chặt chẽ của đồng chí Bí và đồng chí Đắc chúng tôi nghiên cứu kỹ lời khai nhận tội của bị can trực tiếp quan sát nghiên cứu kỹ địa hình địa vật khu vực hiện trường trong rất nhiều điểm trùng khớp giữa lời khai và thực tế chúng tôi phát hiện một chi tiết mâu thuẫn đó là cách đột nhập.Theo bị can khai đã đi theo dòng suối đến gần đơn vị thì bám vào cành cây để lên bờ đột nhập vào nhà nhưng tại hiện trường bờ suối là vách đá dựng đứng cao ba mét không có cành cây để có thể bám vào cho thực nghiệm điều tra bị can không diễn lại được.Kết hợp quan sát thái độ tâm lý bị can với linh cảm nghề nghiệp tôi nhận định bị can không thực hiện hành vi phạm tội.Nhận định của tôi được viện kiểm sát ủng hộ và đồng chí Đắc tuyên bố nếu không giải quyết triệt để mâu thuẫn trong lời khai bị can và nhất là không tìm được tang vật thì dứt khoát không thể truy tố.Vụ án được tạm đình chỉ điều tra trong khi bị can vẫn nhận tội còn chúng tôi thì ấm ức vì chưa tìm ra thủ phạm.Một năm sau đó trong một chuyên án truy quét các đối tượng trộm cắp trên địa bàn có một đối tượng đã khai nhận thực hiện vụ trộm cắp này lật lại hồ sơ vụ án chúng tôi xác định đây chính xác là thủ phạm.Chiến sĩ nọ được minh oan chúng tôi chút được gánh nặng và có thêm một bài học nhớ đời về sự thận trọng trong giải quyết vụ án hình sự.Vai trò công tố và kiểm sát điều tra của viện kiểm sát quân sự mặt trận càng được khẳng định.Sau này rút kinh nghiệm chúng tôi đã làm rõ được rằng trong đêm đầu tiên bị đơn vị mất cắp băt giữ trong khi bị tra hỏi người chiến sĩ đã vô tình biết được hiện trường vụ án và tài sản bị mất cắp do bị sức ép quá nên đã khai nhận tội theo những gì nghe được khi chuyển đến cơ quan điều tra do sợ hãi nên vẫn không thay đổi lời khai.

        Cuối năm 1987 quân tình nguyện Việt nam tại Lào hoàn thành nhiệm vụ và rút về nước mặt trận 379 thu gọn lại thành sư đoàn theo đó viện kiểm sát quân sự mặt trận cũng giải thể.Thời gian này cơ quan Điều tra hình sự các cấp trong quân đội cũng giải thể chức năng điều tra hình sự chuyển giao cho viện kiểm sát quân sự.Đồng chí Đắc và đồng chí Hùng chuyển về viện kiểm sát quân sự quân khu 2 đồng chí Bí và tôi về viện kiểm sát quân sự khu vực 1 quân khu 2 đóng quân tại thị xã Lai châu đồng chí Quảng đồng chí Hoàn nghỉ hưu đồng chí Công phục viên.Đồng chí Đắc trước khi nghỉ hưu là viện trưởng viện kiểm sát quân sự khu vực 21 quân khu 2 đồng chí Hùng nay là đại tá  ở viện kiểm sát quân sự trung ương đồng chí Bí qua đời năm 1991 do tai nạn giao thông khi đang là phó trưởng phòng điều tra hình sự quân khu 2.

        Viện kiểm sát quân sự mặt trận 379 chỉ tồn tại trong gần 2 năm có lẽ do thời gian quá ngắn và lại không nằm trong những đợt điều chỉnh lớn về tổ chức lực lượng của ngành nên ít người biết đến nhớ đến.Nhưng thực tế đã có một viện kiểm sát quân sự của Việt nam trên đất bạn Lào - Viện Kiểm sát quân sự mặt trận 379 không phải như trong cuốn "Lịch sử ngành Kiểm sát quân sự Việt nam" viết: "Viện Kiểm sát quân sự mặt trận 479(Ở Cam pu chia) được tổ chức do đồng chí Lê quang Giác làm viện trưởng.Các mặt trận khác vẫn do các viện kiểm sát Quân sự trong nước thực hiện nhiệm vụ kiểm sát"(Trang132).Riêng với tôi hồi đó tuy chưa phải cán bộ trong ngành nhưng viện Kiểm sát quân sự 379 đã cho tôi những hiểu biết đầu tiên về chức năng nhiệm vụ về công việc của ngành và hơn thế nữa đó là nơi đã gieo mầm tình yêu ngành yêu nghề để tôi gắn bó với ngành Kiểm sát đến ngay hôm nay.

                                     

                                                                                      Đại tá Trần kim Trọng

More...

ky niem 1000 nam Thang long Ha noi

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4
  •                CHỊ TÔI Ở PHỐ HÒE NHAI

                                                TRUYỆN NGẮN

 

Con phố nhỏ hiền lành như một cái gạch nối giữa khu phố có những cái tên nổi tiếng mà những người lao động ở Hà nội ai cũng biết.Đầu phố bên này là Yên phụ là bến Nứa lúc nào cũng ồn ã tiếng rì rầm của ô tô ra vào bến tiếng rao hàng dài lê thê tiếng chửi tục của mấy đứa ma cô.Giữa phố cắt ngang phố Hàng Than cái phố tên thì bụi bậm mà lại có dãy hang bánh cốm đến là thơm tho quyến rũ.Cuối phố giáp với phố Nhà thương Khách phố nhà thương mà không ồn ào lại vắng lặng im lìm thấp thoáng bóng áo trắng đi lại như ma giữa ban ngày.Một cái ngách nhỏ có tên là ngõ Hồng phúc nối phố Hòe nhai với phố Hàng Đậu để từ đó có thể đi đến chợ Đồng xuân qua Hàng Ngang Hàng Đào ra Bờ Hồ hoặc qua Quan Thánh xuống Bưởi.Phố Hòe nhai như một bông hoa nhỏ trong vườn hoa rực rỡ.

          Nhà chị tôi ở bên dãy số lẻ số nhà 5 nghĩa là ở gần đầu phố giáp với Bến Nứa.

Ai cũng bảo chị tôi là người Hà nội gốc vì trông dáng chị thanh lịch người cao nhưng không gày ăn mặc xuyềnh xoàng mà vẫn thấy nền nã những ngày lễ tết chị mới diện áo dài quần sa tanh trắng mới thấy vẻ đẹp kiêu sa chiếc dây chuyền vàng ở cổ tôn khuôn mặt trái xoan có nước da trắng mịn đôi mắt huyền chứa chan tình cảm.Chị ăn giàu nê3n môi đỏ tươi tự nhiên khi cười thấp thoáng hàng răng hạt na đều tăm tắp.

          Nhà có hai tầng chị ở tầng trên tầng dưới là gia đình ông bà Huề làm nghề buôn chuyến.Hai nhà dùng chung công trình phụ ở tầng dưới tắm giặt cơm nước đều ở đấy có một cái sân nhỏ để phơi phóng.

          Chị lấy anh cả tôi nên được gọi là chị cả chị cả Di.Còn chính tên chị là Cậy sau đổi là Thanh.Khi anh chị lấy nhau tôi mới một tuổi sau này nghe kể đám cưới làm to lắm theo đúng nghi thức cổ xưa có đủ các lễ có cả lễ tơ hồng.Ấy thế mà lấy nhau chưa được năm thì toàn quốc kháng chiến bùng nổ anh cả Di vào bộ đội xung vào đội quân Nam tiến biền biệt 9 năm sau mới được tập kết trở về.

          Còn chị phải làm dâu một gia đình đông con lít nhít sáu đứa em trứng gà trứng vịt.Bà mẹ chồng vì sinh đẻ nhiều nên yếu đuối.Ông bố chồng là viên chức nghèo nhưng tuổi mới hơn bốn mươi nên vẫn còn thích ăn chơi.Ấy thế mà ông bố tôi đã có một quyết định táo bạo táo bạo đối với một người tiểu tư sản như ông.Đó là đưa cả gia đình đi theo kháng chiến.Trong đoàn người dài lũ lượt dắt díu kéo nhau đi trong những ngày đầu của thủ đô khói lửa có gia đình tôi.Bố tôi đi trước với cơ quan vừa để tìm nơi ở cho gia đình.Ba người phụ nữ là mẹ tôi chị Thanh và chị gái tôi tên là Mùi mới 15 tuổi phải gồng gánh dắt díu bốn cậu ấm nhỏ nhếch nhác qua Nghi tàm Tứ tổng rồi vượt sông Hồng qua Phúc yên Vĩnh yên...Cứ đi đi mãi.Đồ đạc rơi rụng dần vì sức người không kham nổi.Cuối cùng lên đến vùng núi Hạ hòa Phú thọ thì chỉ còn ít chăn màn quần áo 2 cái nồi để nấu cơm canh mấy cái bát đôi đũa.Không biết các gia đình khác thế nào chứ đối với nhà tôi đó là một cuộc trường chinh vĩ đại.Đến nơi người nào cũng hốc hác tơi tả nhưng tất cả đều an toàn

          Cái thôn nhỏ heo hút ở sát ngay đầm Chính công bỗng trở nên sầm uất vì có lớp người Hà nội tản cư lên.Thôn Đông dương tự nhiên trở thành " phố" Đông dương ở đó có cả gia đình nhà tư sản Trịnh xuân Bô có gia đình nhà giáo Trần Ngôi thân phụ của hai vị tướng Trần Linh Trần Bắc gia đình ông Lại văn Sáng thân sinh nhà báo nổi tiếng Lại văn Sâm...

          Nhà tôi đông người nên phải tách ra làm hai mẹ tôi cho chị Thanh ra ở riêng gần đó mở một quán bán hàng.Bà và chị Mùi cũng mở một cửa hàng tạp hóa bán đủ thứ từ mắm muối kim chỉ sách báo có cả bật lửa Tàu bò(có hình chiếc xe tăng) nước hoa Co lon thơm nức.

          Chị Thanh thì mở quán Cà phê.Sao lại mở quán Cà phê?.Sau này chúng tôi mới thấy chị Thanh giỏi có năng khiếu bẩm sinh về thương mại.Cứ tưởng quán Cà phê ở nơi đèo heo hút gió này thì làm gì có khách ấy thế mà không quán lúc nào cũng có người ra vào nhất là buổi tối khi người ta đã nghỉ các công việc.Mà lại toàn là khách Sộp những ông giáo những ông thợ cắt tóc những ông thợ khóa thợ đồng hồ những người được gọi là tiểu tư sản.Họ đến để nhớ về Hà nội nhớ về một thú ăn chơi vừa cao sang vừa dân dã.Có khi lại có cả mấy anh cán bộ đại đội tiểu đoàn còn trẻ mà súng lục đã trĩu hông những chàng trai Hà nội gốc đã xếp bút nghiên đi đánh giặc.

          Mùi thuốc lá thơm mùi càphê sực nức cả dãy phố nhỏ.Có lẽ chính cái quán Cà phê của chị Thanh và hiệu "Phở Đất" nhà ông Tình đã làm những người Hà nội lên đây nguôi ngoai phần nào nỗi nhớ da diết của họ và cũng tạo niềm tin cho họ vào một ngày không xa sẽ lại về chính nơi có những "Cà phê Nhân" "Phở Thìn"... của họ.quán của chị Thanh đông khách còn do chị đẹp nữa. "Ôi! Sao gĩa cái nơi rừng thiêng nước độc này lại có một kiều nữ xinh tươi như vậy".Mà hình như từ khi về đây chị đẹp hơn thật.Dáng người thanh lịch thon thả nay mặc chiếc áo màu gụ cắt khéo chiếc quần lĩnhđen bóng hiếm hoi ở nơi rừng rú này càng tôn nước da trắng hơi xanh.Đôi mắt buồn cố làm vui khi có khách vẫn không dấu nổi nỗi xót xa nhớ người chồng trẻ tuổi mới cưới đã phải đi xa và làn môi kia nữa vẫn ăn giàu cay với vôi nồng vẫn hồng tươi nhưng ít khi hé cười càng lam vẻ đẹp thêm nét kiêu sa.

          Mẹ tôi cũng lo nên thỉnh thoảng vẫn bảo chị Mùi sang bên ấy chơi vừa giúp chị việc vặt vừa để xem thế nào.Chị Mùi đang là cô gái tuổi mười lăm cũng đẹp nhưng là cái đẹp chân phương thùy mị.Chị rất yêu quý và ngưỡng mộ người chị dâu đẹp "Kinh người" và giỏi dang.Phải chị Thanh đúng là người giỏi dang chị mở quán Càphê vốn chẳng là bao khách lại chọn lọc lịch sự không bao giờ gây sự như ở quán ăn quán rượu.Nhà cửa lúc nào cũng sạch sẽ công việc nhẹ nhàng không vất vả mà thu nhập cũng khá.Tất nhiên chị còn bán kèn cả kẹo sìu(Kẹo lạc) nước chanh thuốc lá.Những lúc rảnh không có khách chị lại sắn quần sắn tay áo ra mảnh vườn con cạnh quán cuốc đất trồng rau chị lại nuôi gà nuôi lợn.Công việc làm chị khuây khỏa .Ai cũng khen con gái Hà nội được như chị là hiếm.

          Cũng phải nói có nhiều người mơ đến chị.Những người ở cùng phố đã đành cả những anh "Vệ quốc" đi công tác qua cũng lắm khi dùng dằng nấn ná muốn kéo dài thời gian nhâm nhi tách cà phê để được ở lâu hơn cái quán nhỏ giữa rừng này

          Có anh tiểu đoàn trưởng một lần cưỡi ngựa qua đây vào quán rút ra một bao thuốc lá COTAP để giữa bàn rồi mới gọi cà phê.Mùi thuốc lá thơm quyện với hơi càphê đắng ngọt khiến chàng như ngây ngất mắt lim dim nhìn theo làn khói thuốc mờ xanh.Nhưng ngoài hai tiếng "Cảm ơn" khi chị Thanh bưng Tách càphê đến anh chàng khong biết nói gì hơn chỉ nhìn.Thấy vẻ lúng túng của anh chị Thanh bắt chuyện:

          -Anh chắc người Hà nội ta ?

          -Vâng vâng

Anh có vẻ mừng nên trả lời thừa một chữ "vâng".Chị Thanh hỏi tiếp:

          -Anh còn đi xa nữa không ạ ?

          -À có còn đi xa lắm.Chà ! Cà phê cô pha khéo lắm.

Vừa lúc ấy lại có khách chị Thanh phải đến hỏi ông khách dùng gì.Anh tiểu đoàn trưởng chắc không thể ở lâu liền đứng dậy thanh toán anh chỉ vớt vát được một câu:

          -Càphê ngon lắm! hẹn gặp lại.

Sau đó mấy tháng thì Tuấn Dũng quay lại thật (Chị biết tên anh vì mấy cậu choai choai chỉ chỏ thì thào "Tuấn Dũng đấy! trẻ thế mà đã là tiểu đoàn trưởng").Lần này anh đi với một người bạn cũng mặc quân phục nhưng không dấu nổi nét hào hoa trong nét mặt và cử chỉ.Hai người nhâm nhi cà phê nhấm nháp thanh kẹo sìu và phả hơi thuốc lá thơm nức.Hai người vui vẻ như ôn lại một trận đánh nào đó vừa mới xảy ra ở Biên giới mà họ vừa trải qua.Bỗng Tuấn Dũng gọi chị Thanh lại và đưa chị một gói nhỏ nói rất duyên:

          -Bọn anh vừa thắng trận ở Biên giới tặng em mảnh vải dù chiến lợi phẩm gọi là để nhớ cô hàng càphê...

Chị Thanh nghe nói quà chiến thắng thì mừng lắm chị nở nụ cười hiếm hoi cám ơn rồi hỏi:

          -Các anh có lấy thêm đường không ạ?

          -Không cần càphê phải đắng mới ngon.

Hôm nay sao Tuấn Dũng vui thế lại mau miệng nữa.Anh bạn kia nhìn hai người mỉm cười rồi vừa lấy tay gõ nhịp trên bàn vừa khê khẽ hát "Ở chợ Rồng có hàng càphê có một cô nàng bé bé xinh xinh..."Chị Thanh hơi đỏ mặt cầm gói quà nhỏ bước nhanh vào buồng.chị giở gói giấy báo lộ ra một vuông vải dù nhẵn bóng mát rượi làm khăn quàng cổ thì thật tuyệt.Bỗng chị ngạc nhiên khi tháy một phong thư rơi ra từ tấm vải chị vội cầm lên đút ngay vào túi áo

Đó là lá thư tỏ tình của Tuấn Dũng chị Thanh biết vậy nên không dám đọc chị ra sau nhà bật lửa đốt mắt nhìn thảng thốt làn khói tro tàn bay luẩn quẩn.Nghĩ ngợi một lúc chị vào buồng lục tìm một lúc lấy ra chiếc áo lót của anh Di để ở nhà.Chị nhóm lửa bếp bắc cái chảo gang rồi cho chiếc áo vào chảo gang đang nóng rực chị lấy đũa đảo đảo mãi.Hơi khói bốc lên khét lẹt chị lẩm nhẩm "Anh Di ơi anh ở đâu hãy mau về với em"

          Chẳng biết chị nghe ai mà cứ thỉnh thoảng lại rang áo của chồng lên như thế.Nhưng anh vẫn chẳng thấy về.Lâu lâu mới nhận được một bức thư đã xỉn màu từ một nơi xa nào gửi về thư anh viết rất tình cảm nhưng vẫn không tránh khỏi có những từ quân sự chính trị mà chị chẳng hiểu gì cả nào là "Giặc tiến ta lui giặc lui ta tiến" nào là "Đã qua giai đoạn phòng ngự rồi đang giai đoạn phòng ngự chẳng lâu nữa sẽ tổng phản công".

          Còn Tuấn Dũng thỉnh thoảng anh vẫn qua vẫn đưa những bức thư nhưng rất lạ là không bao giờ anh hỏi chị sao không trả lời.Nhiều lần anh chỉ vội vàng xuống ngựa vào quán uống nhanh tách càphê rồi lại vội vã đi.Năm sau thì không thấy anh đến nữa.Lúc ấy mới thấy chị Thanh thắc thỏm ngóng trông.Mãi sau tình cờ nghe câu chuyện của mấy anh bộ đội dừng chân ở quán chị mới biết Tuấn Dũng giờ đã là cán bộ trung đoàn nhưng đơn vị đã đi xa hình như là về vùng Đồng bằng chiến đấu.

          Nhưng chị Thanh không chỉ có một anh Tuấn Dũng để ý còn nhiều người khác nữa có người vẫn tưởng chị là gái tân nhiều người biết chị đã có chồng nhưng họ vẫn thầm yêu vụng nhớ và tìm mọi cách để được gần gũi chị.

          Những chuyện ấy mẹ tôi đều biết cả bà vừa lo vừa thương con dâu nhưng bà lại mừng vì tháy chị vẫn vững vàng.Chị lại còn năng quan tâm hơn tới bà và các em chồng nhất là cô em gái đẹp ngườ đẹp nết chị đóng góp phần quan trọng vào việc nuôi dưỡng mẹ chồng và bốn đứa em ăn học.

          Mọi chuyện tưởng êm xuôi tốt đẹp.Nhưng bỗng một sáng kia cả nhà tôi bỗng náo động mẹ tôi giục các con nháo nhác đi tìm chị Thanh.Nhưng tìm ở đâu bây giờ? Cái quán của chị vắng hoe mấy cái bàn ghế chỏng chơ góc quán.Trong buồng cái giường đôi mà chị vẫn phải nằm một mình cũng lanh ngắt.Cái valy bằng da chị mang từ Hà nội lên không thấy.Chị đi thật rồi nhưng chị đi đâu ?.

          Mãi tháng sau có người ở vùng địch hậu ra đưa cho bà Điệp mẹ tôi một bức thư cả nhà mới rõ.Thì ra chị đã về lại Hà nội.Bức thư như viết ra từ nước mắt chị hết lòng tạ lỗi mẹ chồng và các em chị ntự nguyền rủa mình là đứa con dâu bất hiếu chị xót xa thương mẹ thương các em mà không biết làm sao được.Nhưng chị cũng hết lòng mong mẹ và các em thấu hiểu cho hoàn cảnh của chị thề độc rằng không phải chị theo ai rằng không bao giờ chị phả bội anh Di chị vẫn mong chờ ngày anh trở về.chị đi cùng một người bạn gái cùng cảng ngộ nhà ở phố Hàng than cũng gần phố Hòe nhai nơi chị ở.Về đây hai chị em cùng đi bán thịt ở chợ Đồng xuân.Chị gửi cho mẹ tôi hai chỉ vàng để bà dùng khi cần thiết.

          Mẹ tôi không giận  con dâu bà thấy chị sử sự thấy cũng phải Ba năm ở trên này chị đã đảm đang đúng phận làm dâu lo cho mẹ chồng em chồng chu tất.Nay chị Mùi đã lớn đã thay được chị chăm sóc mẹ già em nhỏ chị mới đi.Bà tin con dâu về lại Hà nội chỉ là để làm ăn để chờ chồng chứ không có ý gì khác.Có người bảo chị "Dinh tê" là do không chịu được cực khổ của cuộc kháng chiến trường kỳ là phản bội nhưng bà chỉ thấy thương quý con dâu bà không đủ lý lẽ để bênh vực chị nhưng bà vẫn tin yêu chị

 

*  *  *

Nhưng cuộc kháng chiến trường kỳ rồi cũng kết thúc thắng lợi gia đình tôi

Cùng với những gia đình Hà nội tản cư hồi nào nay lại được trở về quê hương.Nhà tôi vì chưa rõ tình hình nhà cửa ở quê ra sao nên chỉ mới xuôi về đến thị xã Phú thọ ở một thời gian.Chẳng biết bằng cách nào mà chị Thanh biết được chị lên ngay Phú thọ tìm đến phố Cao bang nơi gia đình đang ở.Sau phút ngỡ ngàng chị ôm chầm lấy mẹ tôi khóc thê thiết rồi chị ôm chị Mùi kéo tay tôi là đứa em trai út lúc này đã hơn mười tuổi đến gần.Chị cứ mong mẹ tôi mắng chửi chị thật thậm tệ để chị được tạ lỗi với bà chị xót xa nhìn tấm thân gày rạc của mẹ vừa qua chín năm gian khổ mà nước mắt rơi lã chã.Nhưng chị không ngờ mẹ tôi cũng khóc cũng ôm riết lấy chị như ôm đứa con rứt ruột đẻ ra mà dỗ dành như dỗ trẻ nhỏ :

          -Nín đi con mẹ hiểu mẹ không trách gì con đâu con cũng quá khổ rồi còn gì .

          Hôm đó bố tôi cũng đi công tác qua nhà nên cũng tạm gọi là một cuộc xum họp sau chiến tranh chỉ thiếu anh cả Di và anh hai Nhương đi bộ đội chưa về.Chị kể chị ở phố Hòe nhai gần cầu Long biên gần bến Nứa gần chợ Đồng xuân.Chị ở cùng một chị giúp việc tên là Quý quê ở Hưng yên.Chị đã có tin anh cả Di.Anh đã tập kết ra Bắc đang ở Sơn tây chắc ít hôm nữa sẽ được về thăm nhà...

          Nhưng cuộc đời thật lắm  éo le hay ông Trời cứ thích thử thách lòng người mà sau cuộc đoàn viên của anh chị tôi ít ngày thì anh chị lại giận nhau.Ngày ấy tôi còn nhỏ nên cũng không hiểu tại làm sao.Anh tôi đón tôi cho đi chơi phố Hà nội qua con phố Hòe nhai tôi nhìn rõ cái biển số nhà 5 mà chị tôi đã kể nhưng anh tôi không vào anh cho tôi vào quán "Phở Rơi" ở vỉa hè cuối phố vừa ăn vừa nhìn về cuối phố mà buồn.Phở Rơi ngon có tiếng tôi xì xụp với bát phở không để ý đến anh cứ tin rằng ăn xong phở anh sẽ đưa tôi vào nhà chị.Nhưng ăn xong anh đưa tôi về thẳng đơn vị ở phố Cửa đông.Sau này anh chị làm lành rồi có với nhau bốn đứa con tôi vẫn không dám hỏi vì sao anh chị  hồi ấy lại giận nhau.Tôi chỉ đoán rằng chắc hồi ấy anh mới ở chiến trường khu 5 ra mà chiến trường khu 5 là nơi gian khổ nhất ở miền Nam những năm chiến tranh sống và chiến đấu cùng với những người Thượng nên anh không khác mấy những người dân tộc "Cà răng căng tai" ăn mặc thiếu thốn

Tiếng nói thì nặng không còn vẻ hào hoa phong nhã của người Hà nội mà anh có trước lúc ra đi.Chị sắm cho anh bộ com lê áo sơ mi trắng muốt nhưng anh không mặc cứ tứ thời diện quân phục nên chị giân chăng?

          Sống hạnh phúc được mười năm đến năm 1964 anh lại được đi B vào lại chiến trường xưa để chống Mỹ cứu nước.Lần này thị chị đỡ tủi phận hơn vì đã có ba đứa con trai (Một cháu đã chết trẻ) chị lại được ưu tiên xét vào biên chế ngành Thương nghiệp Quốc doanh vì có chồng đi B được bán hàng ở quầy thực phẩm cao cấp "Gà cá trứng".Mười năm sau đó trong khi anh mải miết chiến đấu ở chiến trường miền Nam thì ở Hà nội chị cũng lập được những kỳ tích.Phải gọi là những kỳ tích với một người liễu yếu đao tơ như chị.Chị đã nuôi  ba cậu con trai ccao lớn khỏe mạnh đẹp trai và ngoan ngoãn.Chị đã biến gian ở chật hẹp có 9 mét vuông ở tầng dưới thành cả một căn hộ 40 mét vuông chiếm toàn bộ tầng 2 của ngôi nhà số 5.Việc này ở Hà nội như là huyền thoại nhưng chị đạt được thật đơn giản. Chẳng là mẹ con chị rất quý trọng và luôn đi lại chăm sóc bà cụ Nhuần một mình ở tầng trên nên trước khi mất cụ trăng trối lại cho con cháu nếu cụ đi thì phải bán lại cho bà Thanh ở tầng dưới con cháu cụ đã làm đúng lời cụ dặn.Ai cũng bảo là chị Thanh ở hiền nên gặp lành.

                                                *   *   *

         

          Lần về này của anh thì vui vẻ hơn trước rất nhiều.Đất nước đã hoàn toàn giải phóng đã đánh bại được tên đế quốc sừng sỏ nhất giàu mạnh nhất.Hòa bình Hạnh phúc sẽ chắc chắn bền vững hơn.Về lần này anh đã biết cõng trên trên ba lô con cóc cả một cái khung xe đạp bóng loáng.Trong ba lô có mấy mét vải hoa mấy đôi tất ni lon lạ mắt.Về đến nhà anh đã biết cởi bộ quân phục đầy bụi đất cho chị giặt để tắm gội và bước ra khỏi nhà tắm với bộ Pi gia ma mát mẻ chị đã chuẩn bị săncho anh.Hai người đều tuổi đã ngũ tuần nhưng chỉ sau một thời gian anh ở đoàn an dưỡng 231 rồi về nhà được bà cửa hàng trưởng thực phẩm cao cấp bồi dưỡng toàn những tim gan cật với những gà cá trứng nên anh hồng hào béo tốt và trẻ ra.Mấy chị bạn cùng cửa hàng trêu chị "Khéo phen này thằng Minh lại phải bế em đấy!".Chị đỏ mặt trông lại càng trẻ đẹp.Lúc này chị được dịp trổ tài nữ công gia chánh của phụ nữ Hà nội làm cỗ mời cha mẹ chồng và anh em nhà chồng thưởng thức.Chị thầm tự hào vì đã vượt qua được những thử thách lớn của người đàn bà đẹp.Lần trước có 9 năm nhưng khó khăn hơn vì lúc ấy chị là một cô gái trẻ.Lần này tuy chị đã có ba con bên cạnh lại được xã hội ưu ái nhiều hơn nhưng lại dài những hơn mười năm.Chị mãn nguyện lắm vì đàn em của chị là chúng tôi đều đã thành đạt người là giáo sư tiến sĩ người là sĩ quan cao cấp.Trong sự trưởng thành đó cũng có phần đóng góp công lao của người chị dâu hiền thảo

 

                                                *   *   *

 

          Nhưng thật không ngờ ngày vui của chị dâu tôi thật ngắn ngủi.Căn bệnh hiểm nghèo rình rập chị tôi từ khi nào sao lại phát ra vào đúng lúc này.Chị bị ung thư máu.Bệnh tiến triển nhanh quá.Chị ra đi đúng lúc thằng con trai út có giấy báo đi làm việc ở một công ty nước ngoài.Nhìn tờ giấy báo có hàng chữ Việt ...Đến ngày...tháng...năm...anh có mặt ở công ty để làm việc...Chị mỉm cười rồi chi đi

          Cái phố nhỏ Hòe nhai hôm ấy náo nhiệt hẳn lên.Dân cả phố tụ đến nhà số 5.Họ đến để vĩnh biệt một tài sắc mà bây giờ chị mất người ta mới chính thức công nhận công nhận bằng sự có mặt rất đông đủ của họ.Thì ra tất cả mọi chuyện hơn 60 năm qua của chị người ta biết hết.Đừng bảo người Hà nội vô tư vô cảm phố phường ít biết đến nhau.Đám tang chị tôi là một trong những đám tang lớn ở phố này dù chỉ là một người bán hàng bình thường.Nhìn những ánh mắt trìu mến ngước lên tấm ảnh của chị trước quan tài.Tấm ảnh chị chụp sau ngày thống nhất vẫn tấm áo dài màu mận chín may đúng mốt Hà nội sợi dây chuyền vàng óng và khuôn mặt trái xoan đẹp phúc hậu ai cũng tiếc thương.

 

                                                                            

More...

Truyen ngan

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

                          GAN HAI BẠO

                                                                                 Truyện ngắn

 

Bây giờ thì hai Bạo đã trở thành ông chủ một ông chủ mới nổi lên ở cái làng Mực nghèo xác nghèo xơ này.Hai Bạo có dáng cao to lại hồng hào khỏe mạnh ăn to nói lớn càng ra dáng ông chủ lắm.Gia tài của vợ chồng Bạo có một tòa nhà ba tầng ở giữa phố làng tầng một bán bách hóa tạp phẩm đủ từ cái kim sợi chỉ đến đường rượu bia.bánh kẹo nước mắm Chin su bột giặt Ômô dàu gội đầu Rejoice cao cấp... tầng hai là nơi hú hí của vợ chồng còn tầng ba là thế giới của hai cậu con trai quý tử.Hai Bạo còn có một trang trại rộng tới mười hec ta trên trồng cây dưới là ao thả cá lại còn một đàn dê ngót trăm con kêu be be suốt ngày đến là vui tai vui mắt.Công việc nhiều nên vợ chồng hai Bạo phải thuê người làm.Ở nhà thì thuê cái út Hoa con nhà Minh cụt vừa phụ bán hàng vừa dọn dẹp nhà cửa lo cơm nước ở trại thì thuê hẳn vợ chồng nhà Lâm đọn trông coi thường xuyên thỉnh thoảng còn thuê thêm người trồng cây đánh cá.Nhà Bạo lại hay tổ chức liên hoan có đủ khách của Bạo là mấy anh bạn đồng ngũ hồi ở đơn vị xe tăng thiết giáp chú Lý trưởng thôn anh Hùng công an xã.Đúng là phú quý sinh lễ nghĩa có khác có buổi họ nhắc lại cái thuở hàn vi của hai Bạo rồi cười rung cả quán.Thì có xa xôi gì đâu mới chưa đầy mười năm cái năm hai Bạo xuất ngũ đầu đội mũ cối chân giày vải vai khoác ba lô lộn...

 

                                                * * *

 Về đến nhà nhìn cái cơ ngơi của bố mẹ mà ngán ngẩm nhà tre vách đất vườn chuối xác xơ te tướp bụi tre kẽo kẹt như ai nghiến răng than vãn con chó già ve vẩy cái đuôi lười nhác đàn gà con lăn xả vào chân mẹ tranh nhau tìm mồi...

 Còn mấy đồng bạc Bạo ra quán bia hơi giữa làng định làm mấy vại để tiêu sầu.Hóa ra chủ quán bia là cô Tý ở xóm Trại.Tý đon đả mời chào:

-Ái chà anh hai Bạo về rồi đấy à lính xe tăng có khác trông to con quá nhỉ.

Thì hai Bạo thừa hưởng cái gien to cao của ông bố tư Báo cũng vì to khỏe nên mới được tuyển vào lính xe tăng.Ba năm trong quân ngũ được nuôi dưỡng tốt rèn luyện nhiều nên anh càng đĩnh đạc.Thấy cô Tý vui vẻ lại được khen nịnh Bạo cũng thấy phởn anh làm một hơi bia rồi ngắm nhìn cô gái.Chà mới xa có mấy năm mà cô Tý đã khác hẳn không phải là cái Tý bé bỏng con bà Bèo nghèo nhất xóm hồi nào Tý bây giờ phổng phao đầy đặn phải nói là đẹp gợi cảm bộ ngực to nhưng gọn núng nính trong lần áo phông bó sát người mông cũng to nhưng eo lưng thì lại nhỏ và cặp đùi dế thì dài da trắng hồng lấp ló trong tà váy xẻ.Tý mang thêm đĩa lạc luộc và hỏi trống không:

-Có hút thuốc không? Bạo phảy tay:

-Không cần chỉ cần bia thôi cho vại nữa nhé.Tý lại cười:

-Tốt thuốc hại phổi còn bia thì nên uống.Bạo nháy mắt:

-Vậy thì uống với anh một vại nào.

-Xong ngay.Tý mang hai vại bia đến chạm hai cốc vào nhau rồi đưa Bạo một cốc:

-Chúc mừng người trở về trăm phần trăm nhé.

 Tý làm một hơi cạn vại bia dốc ngược cốc lên nhìn Bạo vẻ thách thức.Bạo cũng từ từ uống cạn vại bia rồi đặt mạnh cốc xuống bàn vẻ thỏa mãn:

-         Đã quá lấy bia ở đâu mà ngon thế.

Mới gặp lại mà đã có thiện cảm nếu không có khách đến chắc họ còn ngồi với nhau nữa.

 Ít lâu sau cả làng Mực rộ lên tin hai Bạo sắp lấy Tý.Họ hàng anh em nhà Bạo xúm lại khuyên can anh ông chú nói thẳng:

-Mày lấy ai không lấy lại định lấy cái con ca ve mắt xanh mỏ đỏ ấy à?.Làng này thiếu gì đứa tử tế mày có phải loại đui què mẻ sứt gì mà phải lấy nó.Bạo cũng thẳng thừng nói với chú :

-Việc của cháu chú cứ để mặc cháu.Mắt xanh mỏ đỏ thĩ càng đẹp chứ sao nếu cháu đui què mẻ sứt thĩ người ta cũng...ẻ vào.

-A thằng này láo mày không nghe cha chú thì tao cũng mặc thây mày có điều mày mà lấy cái con ca ve đó thì tao sẽ từ mày không có chú cháu gì nữa hết.

 Bạo lấy Tý thật.Đám cưới anh đúng là ông chú bà thím không thèm đến.Nhưng thanh niên phụ nữ làng thì đến đông lại có cả mấy chục cậu đồng ngũ ính xe tăng đến dự hát váng cả lên bài hát tủ của họ:

                             Năm anh em trên một chiếc xe tăng

                             Như năm bông hoa nở cũng một cội

                             Như năm ngón tay trên một bàn tay

                             Đã xung trận là năm người như một...

                             Hà...há á á á...

 Đêm tân hôn tất nhiên vẫn ở nhà chồng.Trước ngày cưới Bạo nhìn cái buồng nhỏ bé trong ngôi nhà xập xệ của bố mẹ mà lo nó tối mò hôi hám.Giường chiếu chăn màn chẳng ra làm sao.Nhưng Tý thì vẫn cười vui "Anh yên tâm cứ để đấy cho em".Rồi cô cho người đến dọn dẹp trang hoàng mang đến cả giường đệm chăn gối.Thợ điện đến mắc đèn sáng đèn mờ đủ cả.Mùi nước hoa cao cấp thơm dịu ngây ngất.Tý bảo "Vợ chồng quan trọng nhất cái giường cái giường mà tốt thì hạnh phúc" rồi cô hát đùa "Này bà lý toét ơi con tôi lấy con bà hai đứa nó cùng yêu nhau sắm cho nó một cái giường..." Bạo phì cười anh ôm ghì lấy Tý hôn như hút lấy đôi môi mềm ấm ngòn ngọt rồi hôn xuống cổ xuống ngực xuống...Anh định liều lĩnh làm tới nữa thì Tý khẽ đẩy anh ra :

-Gớm lính xe tăng xung trận có khác để đến tối ngoài kia người ta đang nhìn vào kia kìa.Bạo đành phải buông tay.Mãi đến tận đêm tân hôn anh mới được mãn nguyện.Đêm ấy lúc chỉ còn có hai người Tý mới thay bộ váy ngủ tuyệt đẹp thân hình gợi cảm như hiện ra trong lần vải mỏng.Người Bạo nóng rực lên anh định ôm lấy mà ngấu nghiến cho thỏa cơn thèm khát nhưng Tý mỉm cười đưa anh một cốc nước màu vàng chanh khẽ nói:

-Anh cứ từ từ bây giờ em đã là của anh uống cốc nước này cho khỏe đã.Cốc nước mát đã làm anh bình tĩnh lại anh nhẹ nhàng kéo Tý vào lòng bàn tay anh vuốt ve đôi má bờ vai tấm lưng thon lẳn.Tý rúc mặt vào bộ ngực trần vạm vỡ của Bạo mà hít hà hai cánh tay cô cũng ôm riết lấy thân hình anh.Hai người cùng nhận cùng cho nhau âu yếm nồng nàn cho đến lúc sức nóng của hai thân thể đã hòa quyện với nhau hai trái tim đập rộn rã không thể dừng được nữa họ đã đi tới thiên đường đê mê mụ mị.Sau lúc cao trào người như căng cứng lại Bạo mệt xoài người nhưng mãn nguyện anh chìm vào giấc ngủ ngon lành bên cạnh vợ.

 Tý nhỏm dậy nhìn chồng ngủ say sưa như một đứa trẻ vô tư.Tự nhiên một giọt nước mắt từ từ lăn trên má.Cô không ngờ hạnh phúc lại đến với cô ngọt ngào như vậy.Thực ra trước đêm tân hôn cô rất lo sợ một nỗi lo sợ mơ hồ.Tý đã nghe chuyện những người chồng và gia đình nhà chồng thường kiểm tra trinh tiết của vợ của nàng dâu vào đêm tân hôn và không ít trường hợp sau đêm đó nhiều cuộc hôn nhân đã tan vỡ .Với Tý nếu chỉ cần người tinh ý sẽ biết cô là như thế nào.Thế mà Bạo chẳng hề có ý gì lại còn ngủ ngon lành vô tư mãn nguyện thế kia.Tý thấy yêu chồng thêm biết ngần nào tình yêu thêm cả lòng biết ơn kính trọng.Cô xót xa nghĩ lại quãng đời đã qua lầm lỗi đơn đau...

          Tý vốn là con nhà nghèo bà Bèo mẹ Tý đặt tên con gái là Tý vì đẻ nó vào năm con chuột.Là con nhà nghèo nhưng Tý lại ưa sạch sẽ gon gàng âu đó cũng là cái nết của con gái đẹp.Năm 15 tuổi học lớp 9 Tý như bông hoa hàm tiếu các nét đẹp dần dần hé lộ.Dịp hè năm ấy Tý xin mẹ lên thị xã chơi nhà dì Bọt.Ở trên phố nhà nào biết nhà ấy chẳng ai đến với ai.Ở nhà dì thỉnh thoảng có ông Mạnh bạncủa chồng dì đến chơi.Ông này có vẻ giàu nhưng vui tính trông thấy Tý ông khen luôn:

-Chị Bọt có cô cháu gái xinh quá nhỉ! Tý cho đó là câu nói vui nên cũng không để ý.Một hôm nhân ông chú dượng muốn mượn xem tờ báo "An ninh Thế giới" có bài báo gì hay lắm liền bảo Tý sang nhà ông Mạnh lấy hộ.Đến nhà ông Mạnh Tý thấy nhà ông ta thật to và đẹp trong nhà chẳng thiếu thứ gì.Toà nhà 5 tầng bao nhiêu là phòng mà chỉ thấy có một mình ông Mạnh

-Bác gái và các con bác đang đi du lịch miền Nam bác bận việc công ty không đi được.Ông Mạnh giải thích.Ông mở đĩa hình cho Tý xem để trước mặt Tý một đĩa hoa quả bảo ngồi chờ để ông đi lấy báo.Đĩa hình đang chiếu phim "Đồng tiền xương máu" hay quá Tý mải xem không biết ông Mạnh đã đến ngồi cạnh từ bao giờ từ người ông tỏa ra một mùi thơm thật dễ chịu ông đưa Tý một hộp sữa Vina miu đã cắm sẵn ống hút "Uống đi cháu sữa để tủ lạnh mát lắm".Tý uống từng ngụm sữa ngon lành Ông Mạnh như vô tình đặt tay lên vai Tý kéo nhẹ về mình.Mắt Tý vẫn dán lên màn hình và tự nhiên cũng xích lại gần ông.Bàn tay ông Mạnh vuốt đi vuốt lại bờ vai và cánh tay Tý Tý thấy buồn buồn mỉm cười bâng quơ.Bỗng ông Mạnh đỡ lấy mặt Tý nói xuýt xoa "Trông cháu xinh quá!" rồi rất tự nhiên ông cúi xuống hôn lên môi Tý.Một cảm giác lạ lùng đến với cô bé 15 tuổi cô thấy mặt nóng bừng nửa lo sợ nửa thinh thích nên chẳng có phản ứng gì.Ông Mạnh bế hẳn Tý ngồi trên đùi ngả người em ra và cuồng nhiệt hôn lên môi lên cổ rồi ông áp cả bộ mặt lên bộ ngực non tơ của cô bé.Vừa lúc ấy trên màn hình có tiếng động mạnh ông Mạnh giật mình buông vội Tý ra.Tý thẫn thờ đứng dậy cầm tờ báo mang về nhà.

          Từ hôm ấy như có ma ám thỉnh thoảng Tý lại sang nhà ông Mạnh ông bà Bọt chẳng hay biết gì cứ tưởng cháu sang xem đĩa hình nên không để ý .Lần nào sang ông Mạnh cũng mở Tivi cho Tý xem cho Tý ăn đủ thứ ngon vật lạ và tất nhiên ông cũng được ôm ấp hôn hít thoải mái.Gần hết hè vợ con ông Mạnh đi du lịch về thì cũng là lúc Tý phải về quê chuẩn bị năm học mới.Chuyện quan hệ giữa Tý với ông Mạnh kín như bưng chẳng ai hay biết.Cứ tưởng thời gian và khoảng cách sẽ làm chấm dứt cái quan hệ quái gở đó và thực sự nó đã qua đi được ba năm.Thời gian đó Tý cũng lên thị xã chơi nhà dì mấy lần nhưng đều vào dịp vợ con ông Mạnh ở nhà hoặc ông Mạnh đi làm vắng.Mới hay những chuyện không tốt nhiều khi do hoàn cảnh tạo nên.

          Nhưng thật trớ trêu vào cái năm Tý học năm cuối cùng phổ thông trung học vừa tròn mười tám tuổi cái tuổi vừa tròn đầy của con gái Tý càng xinh đẹp.Thi tốt nghiệp xong Tý lên thị xã ôn thi đại học và lại ở nhà dì Bọt lại đúng dịp hè.Vợ con ông Mạnh năm nay du lịch lên Sa pa.Ông Mạnh ở nhà một mình đến nhà bà Bọt chơi gặp Tý ông reo vui:

 -Chà! Cháu càng lớn càng xinh lúc nào sang bác chơi nhé bác có mấy cái đĩa hình mới hay lắm sang mà xem.Tý đã định không đi đâu cả tập trung vào học ôn nhưng không hiểu sao nhiều buổi Tý thẫn thờ không học được.Cảm giác những lần gặp ông Mạnh cứ gọi về.Tý đã có nhiều bạn trai nhiều đứa yêu thầm nhớ vụng nhưng chưa đứa nào dám cầm tay chứ chưa nói đến vuốt tóc sờ vai cho nên ông Mạnh vẫn là người đàn ông đầu tiên động chạm đến những miền nhậy cảm của con gái.Ông Mạnh đã bước vào tuổi già bằng tuổi cha nó nhưng chắc là do ông ta có quyền chức giàu có ăn ngon mặc đẹp nên trông vẫn còn phong độ lắm ông ta lại thành thạo nữa hiểu biết tâm lý đàn bà ông ta không thô bạo không nóng vội cứ như con cáo già dụ dỗ thỏ non

 Thế cho nên nhân một buổi nghỉ luyện thi Tý đã tiện chân bấm chuông nhà ông Mạnh.Ông Mạnh ra mở cửa trong bộ Pi gia ma thơm nức.Vừa khép cửa ông đã ôm chầm lấy Tý "Ôi nhớ quá!" Tý không kịp phản ứng gì và hình như cũng không muốn phản ứng cô buông xuôi để mặc ông Mạnh bế thốc lên vào buồng.

          Kỳ thi đại học năm ấy Tý bị trượt.Tý lại lên thị xã ở nhà dì Bọt để tìm việc làm.Ông Mạnh đến chơi thấy vẻ mặt buồn ủ rũ của Tý ông thấy ân hận thấy phần trách nhiệm của mình.Thực ra ông là người chồng người cha tốt trong gia đình hết mực chăm sóc thương yêu vợ con.Nhưng vì tính đàn ông ham của lạ lại gặp hoàn cảnh thuận lợi nên ông mới đổ đốn ra thế làm hại cuộc đời một cô gái đẹp biết lỗi thì đã muộn.Ông bảo bà Bọt cho Tý vào làm ở công ty của ông.Làm tạp vụ thôi vì Tý chưa có chuyên môn gì cả rồi ông sẽ tính sau.Làm tạp vụ nhưng ông trả lương cũng khá thỉnh thoảng lại cho thêm vì vậy sau một thời gian tích lũy được cái vốn khá Tý xin ra mở cửa hàng riêng.Ông Mạnh cũng thấy phải ông tặng Tý một khoản tiền lớn

 

                                      *        *        *

 Người ta bảo có gan mới làm giàu được.Thì hai Bạo gan lắm.Việc lấy Tý cũng là có gan ai cũng sợ Tý là ca ve là gái đĩ nhưng Bạo chỉ thấy Tý đẹp Tý giỏi Tý có nhiều tiền.Trên đời này không có tiền thì chẳng làm ăn gì được sức vóc như Bạo có chăm chỉ lắm cũng chỉ đủ đút mồm.Lấy Bạo Tý cũng mãn nguyện vì Bạo khỏe làm việc gì cũng băng băng mà chuyện chăn gối thì hết chê vì thế mà hai người rất tâm đầu ý hợp giá có muốn tát cạn biển Đông họ cũng làm được.Sau đám cưới vợ chồng bàn chuyện làm ăn Tý bảo "Anh nghĩ đi nghĩ xem làm gì ra được nhiều tiền thì làm em sẽ lo vốn bao nhiêu cũng sẽ có...".Bạo nghĩ nát óc cuối cùng mới nói "Muốn làm giàu phải mạnh bạo phải có cách đi riêng của mình anh định lập trang trại nuôi...lợn rừng" Tý nhìn Bạo ngạc nhiên như không tin ở tai mình cô nhắc lại "Nuôi ...lợn rừng?".Thấy vợ nghi ngờ Bạo nhắc lại rứt khoát "Phải nuôi lợn rừng" Bạo quài tay lên đầu giường lấy ra một tờ báo anh giở tới trang hai rồi đọc to "...Nhiều năm nay năm nào gia đình cựu chiến binh Hà văn Cầu ở xãTân phú cũng có trong truồng hàng chục con lợn cả lợn thịt và lợn giống trong đó có cả giống bố mẹ lợn rừng và lợn rừng con để cung cấp con giống cho bà con trong vùng phát triển chăn nuôi lợn rừng lai..." Bạo nói thêm "Hà văn Cầu chính là bạn đồng ngũ của anh là thương binh 4/4 thế mà nay là tỷ phú rồi mình phải lên Tân phú gặp hắn mới được hắn giàu chính là nhờ cái món lợn rừng này đây".Tý cầm tờ báo lên xem rồi nhìn chồng cô mỉm cười "Được chồng em giỏi lắm thế mới xứng tên hai Bạo chứ"

 

                                                                             Việt trì tháng 8-2010

                                                                                 

More...

song voi nghe

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Sống với nghề

 

 

Mùa hè năm đó nắng như chườm lửa vào mặt.Nhờ chỉ dẫn của bạn bè tôi tìm đến nhà anh người bạn cùng thời máu lửa chiến trường .Mười tám năm trước tôi đã làm báo cáo danh sách báo tử có tên anh Lưu gia Thịnh sinh năm 1943 cấp bậc...quê quán...Bước vào căn nhà ngoãm tường đất ngang bụng đội phên nứa đan nong đôi trống hoang trống huếch.Anh ôm chầm lấy tôi giọng nói yếu như sợi bún:
-Sao chú tìm được đến đây?
Nhìn bạn sức vóc đẫy đà của lính xe tăng biến đi đâu mà nay teo tóp mặt nổi u biếu vết chân chim nhằng nhịt .Tôi nghẹn ngào lời nói rời rạc như cơm nguội:
-Đã đến nỗi này ư?Nước mắt tôi ứa ra
Anh không trả lời ngay.Ngồi chắc chắn trên chiếc ghế băng long chân khập khễnh.Đưa tôi chén nước anh nói:"Đời mình bách hạn trùng lai.Khi xe tăng húc đổ cánh cổng dinh Độc lập lật nhào cả một chế độ cứ tưởng khúc khải hoàn ca làm thay đổi cuộc đời.Chiến công đi vào lịch sử dân tộc trẻ các cậu trở về trường đại học bọn mình lại lên biên giới chống quân bành chướng 6 năm lăn lộn vùng biên ải Phong thổ Rào san Mường tè A pa chải cấp trên thương tình cho về cơ quan quân sự tỉnh gần nhà để ổn định gia đình.Vợ mình làm cuộc cách mạng ly nông ly cả hương ngôi nhà này mua lại của gia đình quân nhân chuyển về Hải phòng.Cô ấy tỷ tê "Năm hai mươi tuổi em cắp nón về làm vợ anh khi anh trở về em đã là thiếu phụ ba mươi mốt tuổi.Các anh vô tâm một cách đáng thương thân con gái đang thời kỳ nở rộ rực rỡ mỗi khi gần đến tháng vú sưng tấy má đỏ hồng quân .Phúc nhà mình to lắm anh bước về từ bằng "Tổ quốc ghi công"trong đêm trăng sao vằng vặc lúa hạn được tưới nước em đẻ liền ba đứa hạnh phúc tràn ly nhưng khó khăn thêm chồng chất em vinh dự có chồng là sĩ quan "người có công".Nhưng đi cấy chẳng có người nhổ mạ đi gặt chẳng có ngườpi trở lúa một néo đập lúa bành bạch hai ba giờ sáng mới được ngả lưng.Con phải đứng trên thành giếng ngó xem Tivi nhà người.Thằng anh mới sáu bảy tuổi đã phải kéo gàu dai tát nước với mẹ xuân thu nhị kỳ tiết kiệm lắm anh mới gửi về được ít tiền không đủ thuốc men cho bố mẹ già và giấy bút quần áo cho con.Gia đình nhà mình thiếu 271 kg thóc sản hợp tác xã cho người đến bắt nợ tủ chè bàn ghế trường kỷ. em phải bán đi đôi hoa tai của mẹ cho mới chuộc lại được đồ gia bảo của tổ tiên.Chiến tranh toàn dân khổ em chịu được phụ nữ chúng em chờ đợi chồng là một nhẽ hòa bình gia đình phải xum họp".Chưa kịp ổn định cuộc sống ở nơi ở mới vết thương cũ tái phát 3tháng 21 ngày điều trị ở viện 109 bốn lần mổ lấy mảnh kim khí trong gan tiền của vật dụng đội nón ra đi.Năm đó mình nhận quyết địn h nghỉ hưu đêm nằm vắt tay lên trán "Nghèo đi đôi với hèn".Lính trận không hề hèn bản chất lính thôi thúc mình vượt lên...Đó là tình cảnh của anh mùa hè năm 1990.
 Gặp nhau lần này anh đổi khác khỏe mạnh hồng hào tôi mừng cuống quýt hỏi không để anh trả lời:
-Anh thay đổi nhiều quá gia đình chị các cháu...
-Nhờ có nghề làm lưới bắt tôm cá đấy.
 Anh điềm tĩnh mời tôi về nhà.Ngôi nhà 3 tầng mặt tiền sơn màu xanh khang trang chứng tỏ chủ nhân có con mắt thẩm mỹ.Các tủ lưới đầy ăm ắp.Người phụ nữ tuổi còn khá trẻ mời tôi vào nhà miệng chân tay đang hướng dẫn cho khách hàng có lẽ chị tưởng tôi là khách đến đặt lưới như nhiều vị khách khác.Khi đã yên vị trên bộ sa lông cổ anh kể
...Gần một năm dưỡng bệnh buồn bã người mình đòi đi làm thêm bà ấy bảo "Để em tính trung tá thương binh3/4 không thể ba lô lộn hoặc "Đầu đường thiếu tá vá xe cuối đường trung tá bán chè đỗ đen" loạn giấy rách phải giữ lấy lề qua cơn bĩ cực sẽ đến...Nhớ lại tời nhỏ cả nhà quây quần đan lưới vó những đêm đánh cá đồng Đông vui như hội.Mình bàn với vợ "Nhà ta nên khôi phục nghề đan lưới vó".Vợ mình đăm chiêu mấy ngày rồi đồng ý "Nghề đó làm trong nhà mưa không đến mặt nắng không đến đầu"Vay hai em trai ỉt tiền đi mua nguyên liệu dụng cụ hướng dẫn vợ con cùng làm.Sản phẩm ra ít không đủ bán khi làm nhiều trăm thứ phức tạp để ra lưới làm ra phải hợp với đồng hàng trăm loại cá dưới nước với những đặc tính khác nhau cũng phải có ngần ấy loại lưới mới đáp ứng được việc đánh bắt.Kiên trì học hỏi những người đánh cá tự thiết kế hàng trăm loại lưới bảy người trong gia đìonh làm được bao nhiêu so với số lượng lưới bán hàng năm.Vợ bảo "Ta mở xưởng thuê công nhân" mình bảo "Mất thời gian dạy nghề quản lý điện nước phức tạp".Gặp cậu "Bén dái cá " quê ở Phú xuyên nghe mình tâm sự nó tháo gỡ:"Tưởng gì dễ ợt gia đình nhà tôi sẽ làm đúng kỹ thuật làm đúng thương hiệu của ông nước nhờ mạ mạ nhờ nước..."vợ mình nghe mừng lắm khen:" Lính các ông tuyệt vời như người nhà ấy".Khi đi yhu sản phẩm trả tiền em phải kiểm tra OTK kỹ càng.Làm kinh tế phải đúng luật thưởng phạt phân minh...Vất vả mấy năm lưới vó nhà mình đã có thương hiệu ở các đồng xa Ao châu Ấm thượng đồng Đào Minh xương Chính công...Kết quả được như vậy cũng còn nhờ thiếu tướng Nguyễn Hiền chủ tịch hội Cựu chiến binh tỉnh Phú thọ trong các hội nghị giao ban hội nghị đầu bờ ông nói "Phú thọ nhiều đầm hồ sông suối hơn 70% hội cviên gia đình hội viên CCB sống gần mặt nước nuôi thả khai thác đánh bắt cần ngư cụ.Xin giới thiệu một địa chỉ đan lưới vó đáng tin cậy đó là CCB Lưu gia Thịnh địa chỉ phường Nông trang thành phố Việt trì.


 Khách đến mua đến đặt lưới ngày càng nhiều mỗi năm gia đình thu vài chục triệu.Nuôi 3 đứa con học Đại học khi ra trường đi làm lại mua cho xe máy đắt tiền rồi tích lũy tiền làm được ngôi nhà này.Hai năm liền được dự hội nghị tuyên dương người cao tuổi làm kinh tế giỏi.
 Năm 2002 bà Thịnh mất do căn bệnh hiểm nghèo.Các con khuyên bố nghỉ ngơi.Mình tự nhủ "Nếu không lao động người sẽ yếu đi con cái trưởng thành công tác xa cả càng buồn.Bạn đển mua lưới động viên mình rất nhiều.Tôi hỏi anh
-Thương binh tàn mà không phế.Bác bảo thế
-Đúng Bác Hồ đã dạy thế.Gương thương binh nặng làm giàu không

 ít mình thấm gì.Điều quan trọng là yêu nghề "Nhất nghệ tinh nhất thân vinh" tay nghề cao sẽ lắm khách nhờ học hỏi kiên trì và khéo tay lưới của mình được khách khen là rất tốt phù hợp năng xuất đánh bắt cao nên khách càng ngày càng đông phải chờ đợi hoặc hẹn ngày đến lấy.
          Tạm biệt "ông Chính trị " như biệt danh chúng tôi tặng ông ngày ở chiến trường tôi ghi nhớ hình ảnh người chiến sĩ xe tăng của miền Đông đã từng lấy xe tăng địch đánh địch nay có biệt danh mới là "Ông THịnh Lưới vó"

More...

ông tương ngươi Lao goc Viet

By Trần Như Đắc

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Ông tướng người Lào gốc Việt

 

 

Thực ra ông là đại tá là người Việt chính gốc quê ở miền đất võ Bình định hiện đang sống ở thị xã Cẩm phả cùng vợ và các con.Đại tá Quách bá Đạt sinh năm nhâm thân năm nay vừa tròn78 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh nhanh nhẹn và năng động sôi nổi như thanh niên

 Tôi được gặp ông ở trại "viết kỷ niệm sâu sắc về tình đoàn kết chiến đấu Việt -Lào" do tổng cục chính trị mở tại đoàn an dưỡng Hồ tây tháng 8 năm 2009.Trong hơn ba chục trại viên toàn là cán bộ cao cấp quân đội nay đã nghỉ hưu tôi có ấn tương ngay với vị đại tá vui tính này và đã quấn lấy ông để nghe chuyện về đất nước Lào. anh tu lieu

          Đại tá Quách bá Đạt và Thượng tá Trần như Đắc cùng tuổi Thân

 

 Quách bá Đạt người cao gày nước da đen săn chắc tóc muối tiêu râu để môi trên như người cô dắc.Trời Hà nội những ngày này nắng nóng mặc dù trong các phòng quạt điện quay vù vù nhưng ông vẫn cứ ở trần quần sà lỏn thỉnh thoảng lại quấn sà rông như một ông già Lào thơng chính cống.Hàng ngày ông rong chơi đi đến các phòng chuyện trò sôi nổi với các vị tướng tá già nua đang mải miết viết hồi ký .Ông cũng mang về trại viết những tập sách viết tay dày cộp đó là những công trình nghiên cứu tập nhật ký tập thơ ông đã viết từ nhiều năm nay.Ở trại viết ai cũng biết ông quý ông khâm phục ông như các vị tướng khác.

 Thì ra ông đã từng được phong tướng thực được phong tướng từ chính người lãnh đạo cao nhất của nước Lào-Tổng bí thư cay sỏn phôm vi hản và danh hiệu "Người Lào gốc Việt" cũng do anh Bảy (Bí danh của Tổng bí thư Cay sỏn) đặt cho...

 Sinh ra trong một gia đình công chức nhỏ ở miền biển Binh sơn (Quy nhơn) bố ông từng làm thư ký lục sự nhưng cả nhà đã đi theo cách mạng và riêng ông trở thành chiến sĩ quốc tế tình nguyện quân ở Lào từ thời trai trẻ cho đến lúc nghỉ hưu.Năm 1951ông là lính trinh sát hoạt động ở vùng Atô pơ hạ Lào.Trong những ngày đầu trên đất nước bạn còn nhiều bỡ ngỡ ông đã được các bà mẹ Lào cưu mang che chở nuôi ăn dạy cho biết những phong tục tập quán của dân Lào.Bà mẹ Liềm ở bản Hôm (Mường Mày) còn đặt cho ông một cái tên Lào rát đẹp "Thạo Bua Phẳn (Có nghĩa là Giấc mơ Sen).Thạo bua phẳn lăn lộn bám dân gây cơ sở cho cách mạng Lào và đã lập nhiều thành tích xuất sắc.Chỉ sau một thời gian ông đã như một chiến sĩ Pa thet Lào thứ thiệt nói giỏi tiếng Lào thông thuộc các phong tục tập quán được các phò me các noọng quý mến.

 Thang10 năm 1954 sau chiến thắng Điện biên phủ và hiệp định Giơ ne vơ ông được tập kết ra miền Bắc nhưng chỉ hai tháng sau ông lại được điều về đoàn chuyên gia quân sự ở tỉnh Sầm nưa .Năm 1958 ông về công tác tại trường Lào(thị xã Thái nguyên) ở đây ông đã gặp và kết duyên với Thúy một cô gái xinh đẹp người Cẩm phả lên đây làm việc.

 Năm 1959 Quách bá Đạt trở về làm chuyên gia quân sự ở đoàn 959 cánh đồng Chum năm 1962 trở lại Sầm nưa song hàng năm đến mùa khô lại tăng cường cho cánh đồng Chum.Dù đã có vợ đẹp con khôn ở quê nhà nhưng ông vẫn hăng say làm người chiến sĩ tình nguyện quốc tế lăn lộn hết vùng này đến vùng khác trên đất nước Triệu voi.Từ một người miền biển ông đã trở thành người rừng đúng như câu thơ ông làmtháng11 năm 1962:

                   "Biển ơi biển từ nay xa cách biển

                   Xa biển thân tôi lại đến với rừng

                   Biển cả quê tôi rừng già nước bạn

                   Cả hai đều mang nặng trên lưng..."

 Ông quen thuộc gắn bó thân thiết với các bạn chiến đấu người Lào họ gọi ông là "Xiều"(Bạn kết nghĩa thân thiết) trong số đó sau này nhiều người đã trở thành các tướng lĩnh bí thư tỉnh ủy ủy viên trung ương.

          Nhưng đáng ghi nhớ nhất trong cuộc đời làm chiến sĩ tình nguyện của Quách bá Đạt là những năm 1974-1975 khi cách mạng Lào có bước ngoặt vĩ đại giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân dưới sự lãnh đạo của đảng Nhân dân cách mạng Lào.Thật vinh dự cho Quách bá Đạt trong những ngày đó ông là một trong những chuyên gia quân sự Việt nam luôn được ở gần gũi giúp việc cho đồng chí Tổng bí thư Cay sỏn Phom vi hản theo tổng bí thư đi nhiều nơi.

 Lúc đó đoàn chuyên gia quân sự làm nhiệm vụ giúp Bộ chỉ huy tối cao và văn phòng trung Lào ở Viêng xay(Sầm nưa) được tham gia đội hình của quân giải phóng nhân dân Lào tiến vào sào huyệt cuối cùng của đối phương

 Tháng1 năm1975 đồng chí tổng bí thư trực tiếp đi nắm tình hình hậu địch ở vùng trung hạ Lào.Đoàn đến tỉnh Atôpơ vào dịp sắp đến tết nguyên đán Việt nam.Thời gian này ở bắc Việt nam và Sầm nưa Xiêng khoảng đang là mùa giá rét thì ngược lại ở Atôpơ trời đã oi bức đang là mùa dưa hấu chín.Dòng sông Sêkông xanh trong nước chảy hiền hòa.Ven bờ sôn.g những vườn rau cải xanh rờn loáng thoáng điểm hoa vàng.Đúng ngày mùng 1 tết đoàn công tác lại tiếp tục lên đường đến thăm và làm việc với tỉnh uỷ và nhân dân tỉnh hậu địch Xi phăn đon quê hương của đồng chí Khăm tày Xi phăn đon và Sa lì Vông khăm sao.Quách bá Đạt xin phép được đi trước ghé thăm bản Hôm cách thị xã mường Mày 12 km về phía Tây để tìm thăm mẹ Liềm người mẹ Lào đã từng nuôi dưỡng che dấu ông những năm 51-52 khi ông còn là chiến sĩ trinh sát bám thị xã Mường Mày.Nhưng sau mùa gặt mẹ vẫn còn ở ngôi nhà ngoài đồng cách bả 3km cũng vẫn ngôi nhà cách đây 20 năm mệ thường phơi chiếc váy ở đầu sàn cạnh nhà bếp làm tín hiệu an toàn báo không có địch cho các anh ở mé rừng biết trước khi vào liên lạc với cơ sở.Bá Đạt tặng người mẹ Lào tấm chăn Nam định mang theo.Ông thấy mẹ Liềm đã già đi nhiều cháu ngọi của mẹ đã lớn nó là con của người chị đã từng vượt vòng vây của địch để ra rừng báo tin cho tổ trinh sát và tiếp tế lương thực thuốc hút cho anh em.

 Trở lại chuyến công tác của tổng bí thư.Sau khi tiễn năm cũ ở Atôpơ đón năm mới ở Xi phăn đon đoàn trở lại bản Mày giữ đúng lời hứa với dân ở nơi đây mờ tổng bí thư "non dam"(ngủ thăm).Chẳng là phong tục Lào khách quý đến thăm có 3 mức độ : "Ma dam" là đến thăm "Kin dam" là ăn thăm "Non dam" là ngủ thăm.Nhân dân muốn dành mức độ quý nhất cho lãnh tụ và lãnh tụ cũng giữ lời hứa với dân.Đó là sự gần gũi giữa lãnh tụ Lào với nhân dân chân tình cởi mở không quan cách.Chuyến công tác của tổng bí thư Cay sỏn dài tới 4 tháng.Được sống gần anh Bảy suốt cuộc hành trình vượt hàng ngàn cây số đồi núi đi khắp hơn nửa nước Lào Quách bá Đạt được chứng kiến một bộ óc sáng suốt và sức làm việc dẻo dai đến kỳ lạ của đồng chí tổng bí thư Cay sỏn Phom vi hản.

          Thành công giành chính quyền của cách mạng Lào năm 1975 là do sự lãnh đạo sáng suốt của đảng Nhân dân cách mạng Lào đứng đầu là đồng chí tổng bí thư Cay sỏn Phom vi hản trong đó có nhiều yếu tố thuận lợi "Thiên thời Địa lợi Nhân hòa".Các chuyên gia Việt nam và Quách bá Đạt rất tự hào là trong những ngày lịch sử vinh quang đó đã góp phần nhỏ bé của mình luôn sát cánh cù quân và dân nước bạn.Chính trong những ngày vui mừng thắng lợi đó Quách bá Đạt đã được người lãnh đạo cao nhất của nước bạn khen ngợi.Tối ngày 1 tháng9 năm 1975 tại nơi ở của đoàn chuyên gia quân sự Việt nam lãnh đạo bạn cho tổ chức một bữa tiệc mừng thắng lợi giành chính quyền ở Lào.Đồng chí Cay sỏn cầm ly rượu đến chúc từng người đến Quách bá Đạt là người cuối cùng đồng chí nói thân mật : "Xin chúc mừng thắng lợi.Chúc mừng Nguyễn Hòa Bình sơn đã là tướng rồi.Riêng cậu với những đóng góp rất tích cực và hiệu quả cho cách mạng Lào cậu xứng đáng là tướng của Lào".Quách bá Đạt tâm sự: " Tôi coi đó là một lời khen của đồng chí tổng bí thư nước bạn là niềm vinh dự là kỷ niệm sâu sắc trong quãng đời làm nhiệm vụ quốc tế của mình".Cũng do gắn bó cả thời trai trẻ với cách mạng Lào ông còn được đồng chí Cay sỏn gọi thân mật là "Người Lào gốc Việt".Tháng 6 năm 1988 đại tá Quách bá Đạt được nghỉ hưu.Tính ra ông đã ở Lào 37 năm từ lúc là một anh lính trinh sát trẻ 19 tuổi đến khi thành ông già gần 60 giữ trong đầu đầy ắp những kỷ niệm của một thời gian lao mà anh dũng.

 

                                                                   Trại viết TCCT-Hồ Tây

                                                                             Tháng 8-2009

 

                                                          Trần như Đắc tại trại viết TCCT Hồ Tây

                                                                             Tháng8 năm 2009

 

anh tu lieu

                                                          Ông tướng "Người Lào gốc Việt" kể chuyện

 

anh tu lieu

                             Đường Võng thị ven Hồ Tây thơ mộng  tháng8-2009

 

                                      

More...